Mục lục “THÁI GIÁM ĐẠI QUAN”


Tựa đề: Thái giám đại quan

Thể loại: Tiểu thuyết dã sử

Tác giả: Freesia Phan

Lời tựa: Không phải PHƯỢNG HOÀNG, em chỉ là chim sẻ

Thái giám đại quan cover - Freesia Phan

Thái giám đại quan cover – Freesia Phan

PHẦN 1: MỘC HỒ CHÌM BIỂN LỬA

Trích đoạn: “Sự gắn kết giữa nam và nữ mang tên “tình yêu” dường như là thứ gì mong manh lắm. Lăng Lam chớp mắt, cảm nhận tiếng thở đều đều của Càn Long đang nằm bên cạnh mình. Hắn ôm chặt nàng trong vòng tay cho dù đã thiếp ngủ say, dường như hắn sợ nàng sẽ lại chạy trốn khỏi vòng tay hắn, nàng sẽ lại bay nhảy nơi phương trời nào đó mà có lẽ sẽ chẳng bao giờ hắn có thể tìm thấy được. Giang sơn của hắn rộng lớn tới nhường ấy mà người con gái hắn yêu lại nhỏ bé tới nhường này… Nàng dùng ngón tay chạm lên bờ mi đang khẽ rung của Càn Long. Hắn ngủ dường như không ngon giấc, thỉnh thoảng lại mở mắt, thấy nàng vẫn kề bên mới yên tâm tiếp tục say giấc nồng. Lăng Lam không tin tưởng vào tình yêu của nam nhân. Dường như đối với họ, tình yêu là thứ quá dễ để trao gửi… và cũng quá chóng tàn lụi. Cũng như phụ thân vứt bỏ mẫu thân chỉ vì vài vạn lượng bạc, cũng như Càn Long vứt bỏ các cung phi khác để đến với một thái giám giả trang như nàng… Rồi cũng sẽ có ngày hắn vứt bỏ nàng, tới bên một đoá phù dung khác. Nam nhân cũng chỉ như những chú ong đi hút mật, ong đâu có chung thuỷ với riêng một bông hoa nào… Canh bạc này nàng chắc chắn thua, nàng hiến dâng mình để có thể dựa vào đôi vai vững chắc của hắn. Nàng đã quá mệt mỏi bởi những năm tháng không sống đúng với bản thân, đã kiệt sức bởi những toan tính để có thể giết hắn,… vậy mà cuối cùng nàng lại ngã vào vòng tay hắn. Không do dự nhiều và cũng chẳng lưỡng lự, nàng trao gửi hắn bản thân mình… Giờ nàng không còn muốn ám sát hắn nữa, ý định đó dường như quá xa vời với năng lực của nàng… Lăng Lam không yêu hắn, nàng chỉ đơn giản trao thân cho hắn, nếu nàng đã cho Càn Long cái hắn muốn, hắn có lẽ sẽ buông tha nàng… cho nàng tự do rời khỏi Tử Cấm Thành, cho nàng tung cánh vút bay rời khỏi chốn ngột ngạt đáng sợ này… Vòng tay ôm của Càn Long khẽ siết chặt hơn khiến Lăng Lam rùng mình, nàng co người lại… Liệu có thật nàng sẽ được thoát khỏi nơi đây??” … “ Là nàng tự đẩy hắn ra xa mình hay đó là chuyện sớm muộn sẽ xảy ra? Lăng Lam nhếch mép cười khinh thường, cái thứ mà nam nhân gọi là “tình yêu” luôn là thế: Chóng tàn như tốc độ mà nó tới. Nàng đã đoán trước được rằng chuyện này sẽ xảy ra. Hắn là hoàng thượng, hắn sẽ chẳng lưu luyến gì một nữ nhân trọc trán như nàng, vây quanh hắn luôn là các đại mĩ nhân, nhất là nàng Hà Tam Cô luôn kè kè, hắn quên nàng là phải thôi. Lăng Lam không trách cứ, nàng chấp nhận chuyện đó như lẽ thường của tạo hoá, như việc Mặt trời có mọc và cũng có lặn, nước biển dâng rồi lại rút,… vậy thôi. “

♥•.ღ°• Chương 1 •.ღ°•♥

•.ღ°•♥ Chương2 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 3 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 4 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 5 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 6 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 7 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 8 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 9 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 10 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 11 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 12 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 13 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 14 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 15 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 16 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 17 •.ღ°•♥

♥•ღ°• Chương 18 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 19 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 20 •.ღ°•♥

HẾT PHẦN 1.

PHẦN 2: CHIM SẺ CÂM

♥•.ღ°• Chương 21 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 22 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 23 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 24 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 25 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 26 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 27 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 28 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 29 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 30 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 31 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 32 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 33 •.ღ°•♥

•.ღ°• Chương 34 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 35 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 36 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 37 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 38 •.ღ°•♥

HẾT PHẦN 2.

PHẦN 3: TA YÊU NÀNG NHIỀU HƠN

♥•.ღ°• Chương 39 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 40 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 41 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 42 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 43 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 44 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 45 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 46 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 47 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 48 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 49 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 50 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 51 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 52 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 53 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 54 •.ღ°•♥

♥•.ღ°• Chương 55 •.ღ°•♥

NGOẠI TRUYỆN

ღ Lã Tứ Nương ღ

Categories: MỤC LỤC, THÁI GIÁM ĐẠI QUAN | Nhãn: , | 120 bình luận

CHUYỆN YÊU ĐƯƠNG


  • Thời gian trước trên mạng đang chiếu phim về Esport, trong một cảnh phim tôi đã thấy vài món mô hình Thần Thức trông rất ngầu. Sau khi lên mạng tìm hiểu thì trông có một Thần thức rất giống chú gấu bông mà mình được tặng mấy năm trước, giá cả thì gấp 6 lần với cái giá trong kí ức. Và điều làm tôi bất ngờ, là năm ấy, khi tôi đòi mua con thú bông Âm Dương sư này, chàng trai ấy đã cười với tôi nói: “Để tớ mua tặng cậu, cậu cũng có mắt nhìn ghê, phiên bản đặc biệt chỉ có ở Mỹ tồn hàng” Nói đến đây tôi liền ái ngại nói không mua nữa. Chàng trai cười bảo tôi “100k cả ship”. Sau này tới lúc chia tay mẹ hỏi tôi muốn cho nó cho đứa em họ nào. Tôi mím môi nói “Vứt đi ạ”. Để tới bây giờ sau 5 năm trôi qua, bản thân nghĩ lại vẫn thấy cảm động. Chàng trai đi làm thêm 1h chỉ được 25k/h, vậy mà không biết đã bỏ ra bao nhiêu giờ làm thêm để mua món đồ tôi thích này đây. Giá như ngày ấy chàng trai thư sinh hiền lành này không rơi vào vòng xoáy của tiền bạc, có lẽ hiện tại chúng tôi đã có một gia đình nho nhỏ với ban công đầy hoa.
  • Ngày trước khi đọc trên mạng câu nói “Ai rồi cũng bị cắm sừng thôi” tôi còn nghĩ là người ta nói đùa. Tới khi bản thân trải nghiệm qua mới thấy, người ta nói là thật. Chàng trai sau khi bị tôi chia tay vì tán tỉnh cô gái khác, liền nói một câu rất đau lòng rằng chưa từng muốn kết hôn với tôi. Tôi Ồ lên một tiếng, tìm lịch sử trò chuyện, địa điểm kết hôn, hoa cưới là hoa gì, bao giờ ra mắt bố mẹ, chàng trai ấy đều đã từng bàn bạc với tôi. Cho tới khi bị phát hiện bản thân phản bội, liền viện cớ nọ kia nhằm giảm bớt cảm giác thẹn thùng, tội lỗi của bản thân.
  • Ngày trước tôi có đọc một bản phân tích tâm lý về hành động chia tay trong im lặng. Hóa ra người cũ đột nhiên im lặng vì bản thân anh hèn nhát, không dám đối mặt với câu hỏi tại sao từ bạn, sợ bản thân anh ta sẽ cảm thấy tội lỗi, vậy nên họ lựa chọn biến mất tăm không lời kết. Giống như luật ngầm trong thế giới tình yêu: Không liên lạc trong ba ngày, đó chính là im lặng chia tay.
    Sau khi có một số kinh nghiệm ưu đương, tôi mới phát hiện ra có lẽ không ai yêu mình bằng mối tình đầu từng yêu cả. Đối với những mối tình khác, sự tồn tại của phụ nữ trong cuộc sống của họ chỉ giống như mì chính, có cũng được, không có cũng chẳng sao. Ít nhất trong lòng chàng trai mối tình đầu, tôi từng là sự tồn tại như “Ánh Trăng Sáng”, còn đối với những người cũ còn lại, tôi giống như một game PC nổi tiếng vậy, cấu hình đẹp, âm thanh tốt, nội dung hay, thao tác phức tạp. Nhưng chơi nhiều rồi cũng chán. Đâu ai muốn chơi một game PC suốt cả cuộc đời?
    Người ta chỉ chết vì Tình khi ở thời cổ đại. Đàn ông tốt chỉ tồn tại trong phim ảnh, tiểu thuyết. Người ta cứ hỏi tại sao tôi vẫn chưa kết hôn, thực ra không phải tôi không muốn, chỉ là hiện thực quá tàn khốc mà thôi…

Categories: TRANH ẢNH ĐẶC SẮC | Nhãn: | Bình luận về bài viết này

THÁI GIÁM ĐẠI QUAN – CHƯƠNG 55


Bảo vật Việt Nam thời Trần đến thời Nguyễn

“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết, năm Gia Khánh thứ nhất, sau khi điều tra vụ án tham ô, tịch thu gia sản Thượng thư bộ Hộ Hòa Thân, gồm có:

  • 8.000 mẫu đất
  • 42 ngân hàng
  • 75 tiệm cầm đồ
  • 600kg nhân sâm Cát Lâm thượng hạng
  • 60000 lạng vàng bọc đồng, 100 thỏi vàng nguyên chất (1000 lạng mỗi thỏi), 56600 thỏi bạc cỡ vừa (100 lạng mỗi thỏi), 9 triệu thỏi bạc nhỏ (10 lạng mỗi thỏi), 58000 kg tiền ngoại, 1500000 đồng tiền xu.
  • 1200 miếng ngọc bội
  • 230 chuỗi ngọc trai cỡ quả anh đào lớn, 10 viên ngọc trai cỡ quả nhãn.
  • 10 viên hồng ngọc, 40 viên ngọc bích cỡ lớn.
  • 40 bàn đựng đồ ăn bằng bạc (10 bộ mỗi bàn), 40 bàn đựng đồ ăn bằng vàng (10 bộ mỗi bàn)
  • 11 tảng san hô (mỗi tảng cao hơn 1m)
  • 14300 xấp lụa thượng hạng, 20000 tấm len long cừu loại tốt.
  • 550 tấm da cáo, 850 tấm da gấu, 56000 tấm da cừu
  • 7000 bộ quần áo vải thượng hạng
  • 361000 bình đồng, 100000 đồ sứ được làm bởi nghệ nhân có tiếng.
  • 24 giường bằng vàng rõ trang trí tinh xảo (mỗi chiếc cẩn 8 loại đá quý khác nhau)
  • 460 đồng hồ Âu châu.
  • 600 tì thiếp.
  • Gia nhân hơn 3 ngàn.
    Một phần tài sản ban cho Hòa Hiếu công chúa, số còn lại toàn bộ tịch thu vào quốc khố, ban 20 tội gồm: coi thường vương pháp, cậy quyền cậy thế, giết hại trung thần, tham ô hối lộ, vu oan đại thần,…
    Cách chức quan Thượng thư bộ Hộ, tước hết danh hiệu của con trai là Phong Thân Ân Đức. Tì thiếp gia nhân thả tự do cho quay về cố hương.
    Hòa Ngọc tội nhân, giờ Ngọ ba khắc ngày mai xử trảm thị chúng. Khâm thử.”
  • Tạ Hoàng thượng long ân…
    Tất cả cùng đồng loạt hô to quỳ xuống. Tiếng khóc nghẹn khuất vang lên khắp nơi. Ân Đức gọi tất cả gia nhân và thị tì tới sảnh lớn, phát cho mỗi người 50 lạng bạc cho họ hồi hương.
    Tới giờ Thân hai khắc đã phát hết, tất cả đồng loạt quỳ xuống dập đầu bái lạy y rồi lần lượt ra đi. Ân Đức chống tay, bóp thái dương, một đứa bé gái kéo kéo tay áo y, nhún gối:
  • Đường huynh.
    Một cô bé năm sáu tuổi, hai búi tóc tròn tròn rung rinh trên đầu như hai củ hành nghiêng nghiêng đón gió, mấy sợi tóc mai phất phơ trước mặt, bàn tay mũm mĩm vuốt mu bàn tay Ân Đức
  • Ân Đức đường huynh, tuy rằng muội còn nhỏ, nhưng nếu huynh hết tiền ăn cơm, ta có thể nuôi huynh. Nói rồi lấy từ cái túi nhỏ bên hông ra ba đồng xu, đặt vào lòng bàn tay y.
  • Châu Phương ngoan lắm.- Ân Đức xoa đầu cô bé.
    Có tiếng bước chân chạm khẽ hàng hiên, một công tử mặc hoàng phục, cầm chiếc quạt gõ gõ vào thành cửa chính, tiếng nói hòa nhã nhẹ nhàng:
  • Ân Đức phò mã, ta vào được chứ?
    Ân Đức ngẩng đầu nhìn, ánh mắt lãnh đạm:
  • Hoàng thượng mời vào.
    Chuyển ánh mắt sang vợ mình, chàng từ tốn:
  • Hòa Hiếu, nàng dẫn con bé về viện của Nhã di nương giúp ta.
    Hòa Hiếu khẽ gật đầu, một bên trượng phu, một bên huynh trưởng, nàng chỉ đành nhẹ bước thoái lui.
    Đêm hôm ấy, dưới ánh đèn lồng leo lắt bên hành lang, có hai vị huynh đệ ngồi đối diện nhau qua một ván kì, giữa những quân cờ trắng đen, là khoảng lặng của huynh đệ cùng một mẹ nhưng cách nhau cả giang sơn xã tắc.
    Phong Thân Ân Đức năm nay hai mươi tuổi, đáng lẽ phải là một thiếu niên khôi ngô tươi sáng, nhưng từ nhỏ khí chất đã điềm đạm trầm tính. Ái Tân Giác La Ngung Diễm hơn đệ đệ 10 tuổi, khí chất lại u buồn tới khó tả. Hai người ngồi với nhau, như một bức tranh cổ mộ tĩnh mịch lại buốt giá.

Đêm đông tịch mịch trôi qua, một lời cũng chưa từng nói…

Cổ vật Vi

“Đào hoa vùi lấp xuân ngày cũ
Ngựa đen, giáp bạc, sáng sông sao
Người đi, Người ở, Người không quản
Ai biết mình ta hoài niệm sầu….”


Lăng Lam ngồi trên nền rơm lặng lẽo, vừa lẩm bẩm vừa nghiêng ngả trước sau. Đất la liệt những bình rượu đã rỗng nhưng sơn hào hải vị lại còn nguyên. Trong miệng nàng còn lẩm bẩm tên hai đứa con trai lặp đi lặp lại, được một lúc lại chuyến sang gọi Hồ Bình, Dận Minh,…
Nàng chợt nhớ ra đứa con của Dận Minh và nương tử của y. Bao lâu nay nàng đã quá chìm trong nỗi đau của mình mà bỏ quên hai mẹ con họ. Liệu Dận Minh có giận nàng hay không?
Tiếng cửa gỗ lạch cạch mở, Ngung Diễm nhấc vạt long bào bước vào.

  • Sư phụ.
    Đôi mắt nàng mơ màng nhìn nó. Trưởng thành rồi, vậy mà đã hơn ba mươi. Con nàng đều đã trưởng thành…
  • Giờ Ngọ ngày mai sẽ có một tử tù thay Người xử trảm, con đã sai người chuẩn bị hóa trang hắn giống Người từ hôm nay. Cũng đã hạ lệnh ban thưởng cho thân nhân hắn. Sự phụ, giờ Sửu ngày mai, con sẽ đưa người ra ngoài thành, Người sẽ gặp Ân Đức và Hòa Hiếu ở đó.
  • Ừm…
  • Sư phụ, tên thật của Người là gì?
  • Đã rất lâu rồi không có người gọi tên ta.- đôi mắt nàng lim dim, miệng lẩm bẩm những lời thì thầm trong cổ họng.- Ta là Lăng Lam, là Lam hoàng quý phi của Thanh triều, là bà chủ của rượu Hỉ Lam, Bắc Bình Vương phi của Đại Việt, là Hòa Trung Đường Hòa Thân. Mấy chục năm nay những thân phận này cứ thay phiên nhau xuất hiện, tới giờ ta chỉ còn là mình ta.
    Nghe tới đây, giọng Ngung Diễm run run:
  • Lệnh quý phi… không phải mẫu thân ruột của con phải không?
  • Nàng ta bất quá chỉ là một phi tần nho nhỏ, đâu có xứng hạ sinh ra con. Nếu không phải niệm tình nàng ta có công chăm sóc con phần nào, chắc chắn ta đã cho nàng ta chết sớm hơn chứ không phải là bốn năm trước. Một nữ nhân nhỏ nhen, suy nghĩ lại thấp kém, cũng may con đã không giống nàngc cũng may ta đã về kịp lúc…
  • Sư phụ, Người có hối hận vì đã giao con cho Lệnh quý phi?
  • Năm ấy quả thực hạn ập đến bất ngờ, ta không còn lựa chọn nào khác. Ngung Diễm, còn con… con có hận ta không?
  • Có. – Ánh mắt y rũ xuống. – Từ khi còn nhỏ, con đã biết mình không phải con ruột của bà ta. Một ngày Phụ hoàng ném chén trà vào đầu bà ta, muốn biếm bà ta vào lãnh cung. Khi đó con còn rất nhỏ, chỉ khoảng 4 tuổi, nhưng con vẫn nghe rất rõ. Phụ hoàng giận bà ta mắng chửi con, nói như xối xả, còn lẩm bẩm tên của Người. Nói rằng nếu Người ở đây con sẽ không bị đối xử như thế. Con đã rất hận Người, mẫu hậu… Sau khi biết được sự thật, con lại càng hận Người hơn. Người bỏ con và phụ hoàng, Người ở bên Quang Trung hoàng đế và Ân Đức. Lúc đó con nghĩ Người có lẽ không biết thế nào là đủ. Người bị phụ bạc, lại đành chạy về đây bên vòng tay phụ hoàng và con.
  • Ta có lẽ đã quá ích kỉ, chỉ muốn làm theo quyết định của bản thân, không hề nghĩ đến con. Ngung Diễm, sinh con ra nhưng lại ko chăm sóc con, là lỗi của ta, là điều ta ân hận nhất cuộc đời này…
    Ngung Diễm cúi đầu, khóe mắt dường như đang phải kìm nén thứ gì nặng trĩu, môi mím lại, đôi tay để ngang hông dường như không biết phải làm gì
  • Sư phụ, Người… liệu Người có muốn… muốn ở lại Tử Cấm Thành? Con… con muốn Người làm Thái hậu của con…
    Lăng Lam yên tĩnh đến kì lạ. Hai tay Ngung Diễm bối rối đan vào nhau, cũng sợ phải đối mặt với lời từ chối, không dám ngẩng lên nhìn nàng.
  • Nếu Người không…- Ngung Diễm ngập ngừng
  • Được.
    Ánh mắt ngỡ ngàng lại hơi long lanh. Ngung Diễm quỳ xuống, dập đầu dưới chân nàng, nghẹn ngào gọi:
  • Mẫu hậu.

  • Năm mới Tử Cấm Thành có hai niềm vui, một là tham quan Hòa Thân đã bị xử tử, hai là sắp tới lễ sắc phong Hoàng Thái hậu.
    Hoàng thượng rất hiếu thuận với mẫu thân, ngày ngày rời triều đều tới thỉnh an bái tạ, cùng Người uống trà dùng điểm tâm. Thượng cục chuẩn bị lễ sắc phong này vừa hào hứng vừa vất vả, Hoàng thượng đã hạ lệnh dùng những thứ quý giá nhất, thượng hạng nhất dùng cho lễ sắc phong này. Quốc khố Đại Thanh lại vừa thu được của Hòa Trung Đường nên vô cùng dồi dào, lần đầu tiên trong ngần ấy năm, Thượng cục được vung tay quá trán, chuẩn bị những lụa là gấm vóc, trân châu mã não, cái cảm giác này mới thật là sảng khoái vô cùng.
    Trong Từ Ninh cung, mấy cung nữ đứng thẳng hàng, mồ hôi lạnh thấm đầy trán vì cái nhíu mày của vị Thái hậu tương lai. Một canh giờ trước, một vị Thượng cung bê lên mũ phượng toàn trân trâu bảo vật cho Thái hậu đội thử, chỉ tiếc thay chiếc mũ lộng lẫy sáng loáng ấy rất đẹp nhưng cũng rất nặng, vừa đặt lên đầu Thái hậu lại khiến Người chao đảo, tất cả cùng sợ hãi quỳ xuống, qua hai nén nhang rồi cũng chưa thấy được đứng lên. Thái hậu hiện đã lui vào tẩm cung, bảo Người bê cái mũ phượng đó theo sau, ngoài ra còn cầm một con dao chuôi ngọc cùng vào khiến quần thần sợ hãi.
    Ngoài trời đang là hoàng hôn đỏ như máu, trong phòng có một vài ngọn nến liêu xiêu, Lăng Lam đưa tay chạm vào những nếp nhăn trên khóe mắt mình, cũng hồi tưởng lại có người từng hôn lên khóe mắt nàng. Tất cả bắt đầu ở Tử Cấm Thành, rồi cũng sẽ kết thúc ở Tử Cấm Thành này sao? Nàng không cam tâm, nhưng nàng đã già rồi… Một bước chân nhẹ nhàng tiến tới từ sau lưng nàng, Ngung Nhiễm gọi một tiếng Mẫu hậu rồi im lặng. Nàng nhìn hắn trong gương, con của nàng đã trưởng thành từ rất lâu rồi. Nàng đã ở bên thằng bé hơn hai mươi năm ròng. Trăm lời muốn giải thích nhưng lại không biết mở miệng từ đâu, cổ họng nàng khô khốc không nói nên lời.
  • Ngung Diễm, ta…
    Môi Ngung Diễm mím lại thành một đường, cho dù không muốn thừa nhận, nhưng hắn cũng biết Mẫu hậu đã trả đủ cho hắn tình thương bị khuyết, hắn biết Lăng Lam muốn làm gì lúc này
  • Ngung Diễm, ta… mẹ con già rồi, thật sự là già rồi, ta phải về Đại Việt, ta cần về đó, nếu không, có lẽ sẽ không kịp, ta muốn mộ mình ở bên mộ một người.
    Ngung Diễm tiến lên phía trước, ngồi bên cạnh nàng, người ngả xuống đặt cằm lên bàn tay đang để trên đùi của nàng
  • Mẹ, đừng lo cho con, đường xa gian khổ, nhớ chú ý giữ gìn sức khỏe. Con sẽ cho người chuẩn bị xe ngựa và đội cận vệ, Ân Đức và Hòa Hiếu sẽ đi cùng, ngân phiếu nhanh gọn nhưng về Đại Việt có lẽ không đổi được, con sẽ chuẩn bị vàng và trang sức.
    Lăng Lam xoa đầu hắn, ngón tay nhẹ nhàng gạt đi giọt nước trên khóe mắt Ngung Diễm, dịu dàng gọi:

– Con ngoan của ta…


Gốm cổ Đại Việt

Cảnh Thịnh năm thứ sáu, nhà Tây Sơn suy yếu, Nguyễn Ánh bao vây Quy Nhơn, Trần Quang Diệu cầm quân giành lại.
Trong thành Quy Nhơn, thủ thành Lê Văn Thành lương thực cạn kiệt nhưng vẫn không đợi được quân cứu viện, lúc này, phía Bắc thành, Hòa Hiếu đỡ tay Lăng Lam bước xuống bậc thềm, ngoài cửa phủ, Ân Đức đang sai bảo hạ nhân phát cháo loãng cho dân nghèo. Lăng Lam vỗ vỗ lên mu bàn tay con dâu:

  • Con đi giúp Ân Đức đi, ta không sao.
    Hàng nghìn người đứng xếp hàng đợi cháo, trong hàng người dài còn có cả quân lính khôi giáp dính bết những máu và dân chúng mặc những mảnh vải cáu bẩn, rách bươm. Cả thành Quy Nhơn đã hết lương thực, ngay cả phủ của Lăng Lam phát chẩn nhiều ngày giờ cũng chỉ còn mấy bao bột gạo trộn ngô. Con dân Đại Việt sau khi chàng ra đi đã rơi vào cảnh lầm than đỏ lửa.
    Bỗng một tiếng tù và trầm vang lên. Người dân nghe thấy liền nhìn nhau bưng mặt khóc.
    Tướng thủ thành đầu hàng rồi.
    Tháng 6 âm lịch năm 1799, Quy Nhơn đất tổ thất thủ.


Chiến loạn đỏ lửa, Ngô Thì Nhậm cho người bí mật đưa Lăng Lam và Ân Đức về Thăng Long. Trong phủ Ngô thượng thư, hai vị tướng quân là Thái phó Trần Quang Diệu và Tư đồ Vũ Văn Dũng ngồi ở ghế khách. Lăng Lam ở chủ tọa bình thản dùng nắp trà gạt gạt lá trà trôi nổi, thổi nhẹ rồi hớp một hơi.

Bát thời Lê sơ


Hai người kia đợi được, nhưng Ngô Thì Nhậm thì gấp lắm rồi, lão dậm dậm chân.

  • Vương phi, hoàng thượng trước kia có giao Hổ phù điều Hải tặc cho Vương Phi. Hiện tại Đại Việt đang nguy cấp, mong Ngài cho Binh bộ mượn dùng.
    Lăng Lam đặt tách trà xuống, ngón tay vân vê ống tay áo, lãnh đạm nói một câu:
  • Ta già rồi, mấy chuyện binh lược không rõ nổi nữa… Mấy cái thứ như Hổ phù, ừm, có lẽ cũng đã quên để ở đâu.
    Trần Quang Diệu nãy giờ không lên tiếng lại đột nhiên mở miệng:
  • Vương phi, chỉ cần giành lại đất tổ trấn an lòng dân, chúng thần nguyện phò tá Thế tử Ân Đức lên ngôi báu!
    Lăng Lam nghĩ tới đứa con trai dạo này đang hứng thú tới quán rượu xuyên quốc gia Hỉ Lam nhà mình, đầu năm nay, ngôi báu cũng không phải thứ an toàn cho lắm.
  • Cái đó Hồ Bình đã muốn để Quang Toản ngồi thì cứ cho thằng bé ngồi. Ta chỉ cần Thái phó giao Thái hậu Lê Ngọc Hân và Hoàng hậu Lê Ngọc Bình cho ta là được.
  • Vương phi! Cái này… – Vũ Văn Dũng đứng bật dậy khỏi ghế. Mở miệng một lần liền muốn hai công chúa hậu Lê, lại còn là đương kim Thái hậu và Hoàng hậu, thế này cũng quá…
    Lăng Lam liếc mắt:
  • Ồ? Các ngươi không tiếc ngôi báu nhưng lại tiếc phượng vị? Muốn thắng Nguyễn Ánh nhưng muốn lưu lại Ngọc Hân, Ngọc Bình? Tính mang mạng quân lính chết cho vui sao???
    Vũ Văn Dũng đang tính đập bàn hỏi hai vị đó thì liên quan gì tới mạng quân lính nhưng bị Trần Quang Diệu ngăn lại.
  • Vương phi, ý Người là hai vị kia liên thủ với quân Nguyễn? – Đôi lông mày của Ngô Thì Nhậm nhíu chặt lại. Lăng Lam hừ mạnh:
  • Phía Càn Long Lê Ngọc Hân bị ta cắt đứt đường cầu trợ, ngươi nghĩ nàng ta còn có thể bấu víu ai để cứu vớt nhà hậu Lê? Trước khi Hồ Bình hoăng, Lê Ngọc Hân ngoài cái vị trí Hoàng hậu trên danh nghĩa ngồi có vẻ chắc chắn kia thì nàng ta còn có gì? Sau khi Hồ Bình hoăng, Lê Chiêu Thống ở nhà Thanh nhận được thư của Nguyễn Ánh muốn hợp tác lợi dụng mâu thuẫn giữa Càn Long và Hồ Bình làm hai cánh quân: một cánh bộ binh từ phía Bắc của quân Thanh, một là thủy quân của chính hắn để đánh Thăng Long. Chẳng phải giữa Nguyễn Ánh và Lê Chiêu Thống chính là cầu nối Thái hậu Đại Việt- công chúa tiền triều lù lù đó hay sao?
  • Nhưng…nhưng tại sao Nguyễn Ánh lại tin tưởng Lê Ngọc Hân được? Nàng ta đâu có gì để bảo đảm cho thắng lợi của hắn ta?
  • Bởi vì Lê Ngọc Hân đã tặng hắn ta một món quà…
    Lăng Lam ngắt câu, Trần Quang Diệu nãy giờ im lặng cuối cùng lại tiếp lời nàng:
  • Mạng của Quang Trung hoàng đế.
    Không khí trong phòng như bị ngưng đọng, hai người còn lại ngỡ ngàng đến không nói nên lời.
  • Vương… Vương phi, vậy còn Lê Ngọc Bình? Nàng ta mới mười bốn tuổi, quanh năm suốt tháng đều chỉ quanh quẩn bên Cảnh Thịnh.
  • Diệt cỏ diệt tận gốc, năm xưa đã diệt sót một Ngọc Hân, ngày nay không thể tha một Ngọc Bình.
    Trần Quang Diệu quỳ một gối, hai tay chắp lại thật chặt:
  • Vương phi, dòng dõi của nhà Tây Sơn chỉ còn ba người Cảnh Thịnh (Nguyễn Quang Toản), Quang Đức (con trai Lê Ngọc Hân) và Ân Đức Thế tử. Hậu duệ Thái Đức hoàng đế đều đã mất, Đông Định Vương không có hậu duệ. Thần xin dùng tính mạng để bảo vệ hoàng đế Cảnh Thịnh, xin Người hãy bảo vệ Thế tử. Vương phi, cầu xin Người.
    Lăng Lam cúi xuống đỡ Trần Quang Diệu đứng dậy. Năm ấy khi còn ở Phú Xuân, nàng cùng Tây Sơn Thất hổ tướng dăm ba bữa lại đi luyện võ uống rượu. Rượu là nàng uống, luyện võ cũng là bảy vị kia. Tuy vậy nhưng vẫn rất vui. Mấy chục năm nay vào Nam ra Bắc, triều Tây Sơn có họ như hổ mọc thêm cánh, đánh đâu thắng đó, tới nhà Thanh cũng phải lo sợ.
  • Thái phó, Ân Đức những năm nay cũng đã trưởng thành, tài hoa thao lược, cho dù ta đi sớm nó cũng có thể tự bảo vệ mình. Ngài hãy yên tâm cầm lấy Hổ phù, lấy lại Phú Xuân, ta ở Thăng Long đứng trên mộ Lê Ngọc Hân đợi chiến thắng của Ngài.

Chú thích:

  • Bối cảnh chương vào năm 1799. Tại nhà Thanh, Hòa Thân mất ngày 22 tháng 2 năm 1799. Tại Đại Việt, tháng 3 âm lịch Nguyễn Ánh cầm quân đánh Quy Nhơn, tháng 6 âm lịch Quy Nhơn thất thủ, Nguyễn Ánh đổi tên Quy Nhơn thành Bình Định. Cuối năm 1799, Trần Quang Diệu và Vũ Văn Dũng cầm quân bộ và thủy quyết tâm giành lại Bình Định. Những tướng Tây Sơn từng ra hàng Nguyễn Ánh kéo nhau phản lại nhà Nguyễn, chiếm Phú Yên. Tháng 1 năm 1800 quân Tây Sơn vây thành Quy Nhơn.
  • Lục bộ: Sáu cơ quan chức năng cao cấp cai quản mọi mặt trong chế độ phong kiến (Lại bộ, lễ bộ, hộ bộ, binh bộ, hình bộ, công bộ)
  • Binh bộ: Ngang với bộ Quốc phòng hiện tại, Binh bộ khác bộ binh nhé mọi người ^^
  • Ngô Thì Nhậm: Thượng thư bộ Lại- chức vụ cao nhất trong cả Lục bộ. Ông vốn là quan nhà Lê, sau khi hoàng đế Quang Trung ra lệnh “cầu hiền” tìm kiếm quan lại chính quyền cũ ra làm quan thì Ngô Thì Nhậm đã ra làm quan cho nhà Tây Sơn, trở thành cánh tay đắc lực cho vua. Điều đặc biệt: Ông cũng chính là người chủ trì về các chính sách và giao dịch ngoại giao với nhà Thanh lúc bấy giờ.
  • Lê Ngọc Hân mất ngày 4 tháng 12 năm 1799. Hoàng tử Nguyễn Quang Đức mất năm 1801. Công chúa Ngọc Bảo mất năm 1802.
    P/s: Bài thơ Lăng Lam viết trong ngục là tớ viết năm 2017 :3
Cổ vật Việt Nam
Categories: TRANH ẢNH ĐẶC SẮC | Nhãn: | 1 bình luận

Nhật ký bằng ảnh – Lệ Giang trong ống kính nhỏ bé của Freesia Phan


Năm ấy nửa tháng ở Lệ Giang cùng các chị em, bước trên con đường cổ bên rặng liễu 800 năm tuổi, ước gì có thể nắm tay anh đi từng ngóc ngách nơi này…

Categories: TRANH ẢNH ĐẶC SẮC | Bình luận về bài viết này

Truth or Hope


Dịch bệnh nổ ra, vậy là lần đầu tiên trong 20 năm trời, mình không còn bận bịu nữa. Nhớ tới những năm tháng từ Tiểu học đã học thêm tới 9h tối, học vẽ, học đàn, học hát,… rồi những năm Cơ sở, Trung học cứ mải mê học hành như chạy sô, một buổi tối chạy hai ca học, những chồng sách cứ ngày một chồng cao hơn, không có dấu hiệu ngừng lại. Rồi tới Đại học lại bước vào những năm tháng vừa học vừa làm nghiên cứu. Tới khi tốt nghiệp rồi lại một màn tăng ca, phấn đấu tăng lương thăng chức, học thêm một ngoại ngữ ngoài tiếng Anh và Nga là tiếng Trung,… Cuộc sống cứ mãi bận rộn như thế, lắm lúc cảm giác như sự vội vã ấy làm bản thân như ngạt thở giữa bộn bề. Thế rồi dịch bệnh đến, cuối cùng cũng được thảnh thơi. Mỗi tối rảnh rỗi hay cuối tuần, đơn giản là sắp xếp lại kí ức và cảm xúc của bản thân, soi gương thấy những sợi tóc bạc lỉa chỉa trên đỉnh đầu và vài nếp nhăn dưới mắt, cảm tưởng như Trời sắp sập. Sao chưa kịp sống ngày nào cho bản thân mà đã sắp qua thanh xuân rồi?

Một ngày băn khoăn, xoay tới xoay lui ôm gối trên giường, mở zalo, đánh chữ rồi lại xóa, cuối cùng cũng tạm biệt anh, chặn anh. Ừm, sắp xếp lại tình cảm bản thân, chẳng phải việc đầu tiên chính là đặt dấu chấm cho mối tình một phía 2 năm trời này hay sao? Nếu nói chặn anh chứng minh mình là một người yếu đuối, thực ra không phải, chặn người ấy đơn giản chỉ là chấm dứt cho sự thấp thỏm của bản thân mình, cho hi vọng không bao giờ thành thực, cũng cho những viển vông bóp xẹp lại.

Ngày trước vẫn nghĩ rằng có lẽ mình sẽ kết hôn muộn một chút, nhưng rồi vẫn sẽ kết hôn, sẽ có một bờ vai luôn bên cạnh. Tới năm nay, qua sinh nhật, đột nhiên phát hiện hóa ra bản thân hợp với sự lẻ loi. Giống như một con số nguyên tố vậy. Nếu như đã bỏ lỡ người duy nhất mang lại cho mình cảm giác muốn kết hôn, vậy đành từ bỏ việc kết hôn vậy. Không phải em đợi anh, em từng đợi anh, nhưng giờ em không đợi ai cả. Tới khi ra quyết định không kết hôn này, mình đã đối mặt với nó một cách rất khắc nghiệt. Điều đầu tiên, chính là những hoài nghi và nghĩ xấu của những người xung quanh. Họ luôn hỏi tại sao con bé đó không kết hôn và khi không nhận được câu trả lời, những phương án bẩn thỉu luôn là thứ đầu tiên hiện lên trong đầu và lời nói của họ. Thực ra búa rìu dư luận cũng là thứ rất đáng sợ, nhưng mình lại muốn kiên quyết với sự lựa chọn của bản thân. Bởi vì sau tất cả, nếu kết hôn sai người, người chịu đau khổ là mình, không phải họ.

Tuổi tác là thứ rất đáng sợ, và còn đáng sợ hơn nữa nếu như bạn là một người lười vận động như mình. Trong 20 năm bận bịu, mình đã không có thời gian rèn luyện sức khỏe, tất cả những cái mình làm đều chỉ rèn luyện trí óc. Hậu quả dẫn đến khá thảm khốc. Stress kéo dài khiến tóc bạc, da nhăn và khó tái tạo, tăng cân mất kiểm soát, không làm chủ được lượng đường nạp vào cơ thể, vận động mạnh thời gian ngắn liền thở dốc, co rút, đau cơ,… Nếu như bạn là người có chủ trương sống lâu, đừng như mình, hãy năng vận động hơn. Rèn luyện lá phổi và tim của mình trước tiên.

Sau 5 năm tự dưng không viết tiếp truyện, cảm xúc khô cằn lại, khó mà viết tiếp được, nhà văn thường là những người dạt dào cảm xúc mới có thể mang con tim vào từng câu chữ. Mình đã thử viết tiếp trong thời gian rảnh, nhưng có lẽ trưởng thành là một việc rất đáng sợ, làm cho bạn khô cằn cảm xúc vậy. Bắt đầu viết truyện từ 12 năm trước, chưa bao giờ nghĩ rằng con suối cảm xúc của bản thân lại có ngày khô hạn. Nhưng có lẽ đây là sự thực, thời gian sẽ làm thay đổi tất cả. Có thể khi bạn đọc câu này bạn không tin, nhưng khi trải qua rồi bạn mới có thể thấm.

Đêm đã khuya, mình dừng tâm sự ở đây. Bye!

Categories: TRANH ẢNH ĐẶC SẮC | Bình luận về bài viết này

THÁI GIÁM ĐẠI QUAN – chương 54


CHƯƠNG 54:

Đây là bài dạo này tớ hay nghe: Giữ lại hạnh phúc – Thu Phương

Gió mùa tràn về. Mới ngày hôm qua trời còn nắng ấm, hôm nay nếu ra đường đều phải khoác áo lớp trong lớp ngoài. Đó là nếu vậy chứ Lăng Lam đâu được bước chân khỏi Hòa phủ. Hồ Bình mất, Càn Long sai quân lính bao vây Hòa phủ, “nội bất xuất ngoại bất nhập”, tới con ruồi còn không lọt, hắn sợ rằng Lăng Lam sẽ trốn đi dự đám tang của chàng. Lăng Lam cười khẩy Càn Long không hiểu mình, nàng làm sao dám đi dự lễ tang đó, cái khoảnh khắc nhìn thấy Lê Ngọc Hân cùng con trai con gái của ả túc trực bên linh cữu chàng chứ không phải mình và Ân Đức, tận mắt chứng kiến quan tài của chàng chìm sâu vào lòng đất, làm sao nàng dám nhìn cơ chứ? Thà rằng cứ như hiện tại, không nhìn thấy chàng bị chôn xuống nơi chật chội nhỏ hẹp ấy, cứ vờ như chàng vẫn còn quanh quẩn đâu đây, cứ vờ như khóe mắt vừa liếc thấy bóng dáng chàng đang trong thư phòng đọc sách, cứ vờ như thấy chàng dưới làn mưa hoa đào phân phất, chứ làm sao nàng đủ dũng cảm để chấp nhận rằng chàng đã chết thật rồi. Đáng thương thay cho Lê Ngọc Hân trở thành góa phụ khi mới hai mươi hai cái xuân xanh, nàng ta còn phải túc trực bên linh cữu chàng ba ngày ba đêm, đó không phải vinh dự hay hãnh diện mà là một lời nguyền, một sự tra tấn. Tận mắt thấy người mình yêu một đời một kiếp chết đi, còn gì tàn nhẫn hơn?
Vả lại, cho dù nàng muốn về thì cũng chẳng kịp nữa, từ Bắc Kinh về được Phú Xuân thì mộ chàng cũng đã xanh cỏ.
Ngô Thì Nhậm dâng sớ cho Càn Long nói mộ chàng đặt tại Tây Hồ, Thăng Long. Càn Long bèn lệnh cho cả triều thần cùng làm lễ truy điệu cho Hồ Bình. Nhìn xem, tới nơi chôn cất thật sự của chàng ở đâu hắn còn không biết, vậy mà còn muốn sai người sang viếng. Mới thật là ngu xuẩn.
—o0o—

Mưa quật cây cối đổ nghiêng. Sáng sớm một ngày cuối hạ đầu thu, ông vua con bị mưa quất cho ướt nhẹp. Cây lọng tên thái giám cầm thì to và nặng, nước mưa trĩu xuống nhỏ giọt xuống tua châu ngọc đang kêu leng keng trên mũ của hoàng đế. Cây dù thì cao mà Quang Toản thì lùn khiến cả bộ triều phục của thằng bé không có chỗ nào khô. Nó lê cái đuôi áo ướt sũng quét nước vào thiết triều. Tới lúc tan thì mưa vẫn cứ lớn, thằng bé đã khó nhọc chịu đựng bộ quần áo nặng nước này cả buổi nhưng sau khi đám quan lại đều đã về hết thì nó thực sự nổi cáu. Nó bảo tên thái giám bên cạnh đi cúi lom khom xuống che mưa cho nó, tên thái giám lại nhìn nó như nó đang nói nhảm, ngoắc tay với một cung nữ, dúi cái ô vào tay thằng bé rồi bỏ đi, đại ý chính là “Bổn cung ta vì giữ thể diện cho ngươi nên mới cố che lọng, giờ tuồng cũng đã diễn xong, ngươi tự lê về chính điện đi”.
Mới mấy ngày trước nó còn là một đứa bé ham chơi được những vú già trong cung chăm sóc dạy dỗ, giờ nó lại phải ở một mình với những người xa lạ hay bắt nạt nó. Hoàng hậu nói, à không, giờ phải là thái hậu, thái hậu nói nó đã lớn lên khi xung quanh toàn phụ nữ nên quá yếu ớt, quá mè nheo, bắt nó cái gì cũng phải tự làm, lại còn không cho nó chơi thả diều nữa. Thái hậu lấy hết các tấu chương về tự xử lí, tới ngọc tỷ của nó cũng bị bà ta cầm, Quang Toản thấy tủi thân hết sức. Trước kia khi vua cha còn sống cũng từng dạy nó phê duyệt tấu chương rồi, còn dặn dò nó kĩ từng li từng tí rằng ngọc tỷ không được giao cho bất kì ai, giờ thái hậu lấy tấu chương của nó, lại lấy cả ngọc tỷ, nó biết làm sao đây? Một đứa trẻ mồ côi như nó thì có thể làm gì?
Vua cha vừa mất, quân phản loạn liền nổi lên khắp nơi, thái hậu trở tay xử lí không kịp. Quang Toản nói hãy để nó giúp đỡ một phần nhưng thái hậu không đồng ý, đuổi nó về thư phòng, nói nó hãy đọc hết sách của Khổng Tử đi đã.
Tháng ba năm Quý Sửu, Nguyễn Ánh dẫn quân đánh vua Thái Đức, Nguyễn Nhạc chống chịu không nổi liền cầu cứu Phú Xuân. Trong cuộc họp cơ mật, thái hậu Lê Ngọc Hân nói nó đóng dấu vào mật hàm gửi cho thái úy Phạm Công Hưng đang nắm giữ hai vạn quân bộ binh và thủy binh đang hành quân vào Quy Nhơn ứng cứu. Quang Toản không chịu, nó nhìn thấy rõ ràng rằng trên đó ra lệnh cho Thái úy sau khi ứng cứu thành công thì chiếm luôn Hoàng đế thành. Thái hậu quát tháo, sai quân kéo những vú già đã chăm sóc nó từ nhỏ tới lớn đến, hạ lệnh nếu nó không chịu điểm chỉ sẽ giết sạch tất cả bọn họ. Quang Toản sợ hãi, run rẩy đặt ngón tay lên hộp dấu son. Nửa tháng sau nghe tin quân Nguyễn Ánh đã rút, Thái úy Phạm Công Hưng chiếm thành, vua Thái Đức tức thổ huyết mà chết. Con trai Nguyễn Nhạc định lên ngôi, bị ngăn cản, Phú Xuân gửi quan lại vào trấn thủ và cai trị Quy Nhơn.
Quang Toản cảm thấy đây là một âm mưu. Sau khi triều Tây Sơn nhánh Nguyễn Nhạc chấm dứt, nội loạn nổi lên liên miên không dứt. Họ đồn rằng nó chính là con ruột của vua Thái Đức, nói rằng nó một tay ép chết cha, một tay phế truất anh trai, rồi chuyện trong quá khứ vua cha từng đánh bác Nhạc liền bị lôi ra. Họ bêu xấu danh tiếng của vua cha, bêu xấu rằng dòng máu nhà Tây Sơn ham giết chóc, tới ruột thịt cũng không tha, càng ngày càng tàn bạo, nói rằng ngày trước vua cha chỉ đánh không giết, còn nó thì mới mười tuổi đầu đã tới mức độ ép chết cha ruột. Vậy là có quân khởi nghĩa ở khắp mọi nơi, họ cứ giơ cao cái khẩu hiệu phải chặt đầu nó, phải uống máu nó trả thù cho vua cũ. Chính trong triều đình của mình, nó cũng không có tiếng nói, các phe cánh đấu đá quyết liệt, thái sư Bùi Đắc Tuyên chuyên quyền làm loạn cùng đối chọi với phe cánh của thái hậu, rồi lại còn bè đảng của thái phó Trần Quang Diệu. Thái hậu là người nắm thực quyền trong triều, nghe lời xúi bẩy của gian thần mà làm trên dưới cả triều lòng người hoang mang, vua tôi nghi kị nhau, đình thần hãm hại nhau. Loạn từ trên xuống dưới. Ai cũng chỉ vơ vét lợi ích cho riêng mình khiến lòng người ly tán, vận mệnh quốc gia lung lay.
Lắm khi Quang Toản ngồi trên long ỷ mà hận sự bất lực của bản thân. Nhìn xem từ sau khi vua cha mất, triều đình dưới tay người đàn bà đó đã loạn tới mức nào. Nó tự trách mình, tự dự cảm được một ngày tàn không xa. Mỗi khi thiết triều, nó có thể nhìn thấy được luồng gian xảo trong những cặp mắt đã từng chính trực, tin tưởng lẫn nhau của những đại thần trong triều. Có cả những người ngày trước từng dạy dỗ nó trị quốc, tập võ. Nó nhớ những nụ cười của họ chứ không phải vẻ đối chọi gay gắt, âm mưu hãm hại nhau như bây giờ. Công sức của vua cha bao nhiêu năm, thật sự đã bị hủy dưới tay nó rồi…
Ngồi trên long ỷ được ba năm, trong tay không có nổi một thái giám chịu nghe lời mình, Quang Toản bị ép cưới Lê Ngọc Bình – muội muội của thái hậu – một vị công chúa khác của triều Lê làm hoàng hậu, khi ấy cả hai mới chỉ mười ba tuổi. Trong khi Quang Toản vẫn còn thấp bé và gầy yếu thì Ngọc Bình đã hoàn toàn trở thành một thiếu nữ ngọt ngào. Một hồng nhan với đôi mắt ướt như luôn trực khóc, làn da mỏng manh như làn vải voan, cảm tưởng chỉ cần một cánh hoa héo rũ cũng đủ để đôi mắt ấy nhòe nước, làm làn da ấy càng mong manh thêm. Ngọc Bình là cô công chúa út của vua Lê Hiển Tông, sinh ra trong thời loạn, làm lá ngọc cành vàng chẳng được mấy ngày khiến ở nàng luôn toát lên vẻ u buồn khiến ngàn người phải thương tiếc. Sau khi bị đàn áp dưới bàn tay của Ngọc Hân bao năm, Quang Toản đâm ra sợ những nữ nhân mạnh mẽ, nó thích vẻ thiếu nữ yết ớt của Ngọc Bình. Khi chơi với Ngọc Bình, nó có cảm giác bản thân chính là nam tử hán đại trượng phu, cho dù phải gồng mình thế nào, nó vẫn luôn cố gắng che chở cho nàng. Cái duy nhất ở Lê Ngọc Bình khiến nó căm ghét, chính là thân phận của nàng – công chúa nhà Hậu Lê. Thái hậu cũng đã lấy vua cha khi chỉ mười mấy tuổi, cũng đã từng ngây thơ yếu ớt, rồi xem vài năm qua đi bà ta đã trở thành dạng gì. Điều nó sợ hãi chính là có một ngày bông hồng trong tim nó sẽ biến thành như chị gái của nàng. Trong lòng Quang Toản mâu thuẫn dâng cao.
Thái phó Trần Quang Diệu cầm quân đánh phủ Diên Khánh, tướng của Nguyễn Ánh không chống cự nổi, cầu cứu Gia Định đem quân tới viện trợ, cứ cứu xong lại thất thểu về Gia Định. Năm lần bảy lượt như vậy, Nguyễn Ánh mệt mỏi, sắp không cầm cự nổi thì Diệu nghe tin từ Phú Xuân truyền tới: Thái sư Bùi Đắc Tuyên bị nhốt cũi dìm xuống sông Hương. Lo sợ chính mình bị lửa bén tới áo, Diệu bỏ Diên Khánh, đem quân về Phú Xuân đóng quân tại bờ nam sông Hương. Hai bên giằng co, cuối cùng vua tôi hòa giải nhưng Thái hậu Lê Ngọc Hân vẫn lo sợ Diệu sẽ làm phản, bèn lấy cớ để tước binh quyền của Diệu. Tiếp đó nghe lời gian quan giết rất nhiều triều thần cũ khiến lòng dân sinh lòng căm hận. Chuyện đáng chú ý nhất là một thủy quân đô đốc nghe tin cha mình bị vua nghe lời kẻ gian giết chết liền nổi giận đem tin tức bí mật quy hàng Nguyễn Ánh. Ông vua con sau khi nghe tin liền tức giận lật bàn, thái giám cung nữ bên cạnh chạy đi mách lẻo thái hậu, Nguyễn Quang Toản liền bị cấm túc nửa tháng không được thiết triều.
—o0o—

20120712142623_nrru4-thumb-600_0

Năm Ất Mão, bên Đại Việt sóng gió liên miên như vậy, Bắc Kinh lại trôi qua khá êm đềm. Càn Long làm vua sáu mươi năm, truyền ngôi cho Gia Thân Vương Ngung Diễm, chính mình lên làm thái thượng hoàng. Vốn sau đời Khang Hy đã có quy chế đặt tấm chiếu thư truyền ngôi tại bức hoành phi sau đại điện thiết triều, nhưng nay hoàng thượng vẫn còn sống đã muốn truyền ngôi cho con nên lần này xem như ngoại lệ. Lễ đăng cơ huy hoàng, Ngung Diễm sau khi mặc long bào cũng không có biểu hiện vui vẻ. Nó nhìn viên hồng ngọc trên mũ mình vẫn bé hơn viên trên mũ của thái thượng hoàng, thầm thở dài.
Mấy năm nay, sau khi Lăng Lam bị thất sủng, tình hình Ngung Diễm có chút thê thảm. Quan lại từ trước theo phe nó đều tan đàn xẻ nghé, chỉ còn vài người là tay chân thân tín nhất của Lăng Lam là vẫn còn cố trụ vững vực Ngung Diễm đứng cho thẳng. Đột nhiên Càn Long lại truyền ngôi cho nó khiến cả triều đình bàng hoàng. Nói Ngung Diễm dùng kế sách cướp ngôi như Ung Chính ngày trước? Không thể, Càn Long tuy rằng không còn trẻ khỏe như trước nhưng tinh thần vẫn rất tỉnh táo, mùa xuân vừa rồi mới đi tuần du Giang Nam chứng tỏ sức khỏe không có vấn đề gì. Vậy tại sao lại truyền ngôi khi bản thân còn sống sờ sờ? Mà lại còn là truyền cho một hoàng tử đã thất sủng từ lâu? Dân trăm họ không ai đoán ra lí do, chỉ có mình Lăng Lam nhếch mép:
– Hắn vậy mà lại giữ lời hứa năm xưa. Hoằng Lịch à Hoằng Lịch, có già nhưng không có lú.
Vừa lên ngôi, Ngung Diễm nhìn vũng nước đục của An Nam liền nảy ra vài kế sách khuấy cho loạn thêm nhưng bị Hòa trung đường ngăn lại. Ngung Diễm nhíu mày suy tư.
Một mùa đông nữa lại tới, Càn Long tuổi đã cao, hắn mỗi ngày đều thấy sức lực của mình bị rút đi một ít, rút cạn dần cho tới khi nằm xuống không dậy nổi nữa. Tới lúc hấp hối, bèn sai người gọi Lăng Lam vào cung, nhìn đỉnh đầu nàng quỳ dưới chân giường, hắn gọi nàng lại gần, bảo Lăng Lam ngẩng đầu lên. Càn Long dồn hết chút sức tàn đưa tay miết lên nốt ruồi son trên cổ nàng, lặng lẽ rơi lệ rồi đi hẳn. Ngung Diễm suy nghĩ một chút, há mồm gào lên một tiếng: “Phụ hoàng” đau đớn như vừa bị đứt tay rồi gục hẳn mặt xuống tấm chăn vàng đang đắp trên người Càn Long, cố lau dòng lệ không tồn tại nơi khóe mắt. Khóc được một khắc, nó vẫy tay với viên thái giám tổng quản:
– Cho người tới giam Hòa trung đường vào thiên lao.

—————————————————————-
Chú thích:
– Phủ Diên Khánh thuộc tỉnh Khánh Hòa ngày nay.
– Vị quan quy hàng Nguyễn Ánh kia là Lê Chất.
– Thái sư Bùi Đắc Tuyên: Viên quan chuyên quyền quyền lộng hành dựa thế vua Cảnh Thịnh, một số sách sử nói rằng y là cậu ruột của vua Nguyễn Quang Toản.
– Thái phó Trần Quang Diệu: Một trong Tây Sơn thất hổ tướng, vợ là nữ tướng Bùi Thị Xuân. Hai người vô cùng trung thành với vua Quang Trung. Khi Tây Sơn bị Nguyễn Ánh đánh tới mất nước nhà tan, cho dù từng bị Quang Toản nghi kị tước binh quyền, nhưng hai vợ chồng vẫn dẫn người bảo vệ vua và hoàng tộc chạy khỏi Phú Xuân ra Thăng Long. Bị đuổi đánh tới Thăng Long, lại dẫn vua đi chạy tiếp. Sau cả gia đình bị Nguyễn Ánh trả thù rất thảm (chi tiết sẽ nói sau).
– Thời gian này tên nước ta là Đại Việt nhưng nhà Thanh vẫn gọi nước ta là An Nam nên tôi sẽ viết hai tên. Khi nào nhân vật ở phía Đại Việt thì xưng Đại Việt, nhân vật ở phía Trung Quốc sẽ gọi An Nam.
– Theo tài liệu sử sách, Ngung Diễm đã được Càn Long bí mật chọn lựa làm người kế vị từ năm 1773. (Trong “Thái giám đại quan”, đây chính là khoảng thời gian Lăng Lam từ Đại Việt về Tử Cấm Thành)
– Sau khi truyền ngôi cho con, Càn Long lên làm thái thượng hoàng nhưng quyền lực vẫn nắm trong tay mình không chịu buông, tấu chương cũng là do Càn Long phê duyệt, vua Gia Khánh thời gian này cũng chỉ là bù nhìn. Ngay sau khi vua cha chết liền hạ lệnh giam tham quan lớn nhất trong lịch sử Đại Thanh là Hòa Thân vào ngục và sai người khám xét nhà.
– Tâm sự đôi lời của tác giả: Vốn định thêm một ít truyện của Nguyễn Du vào vì sức ảnh hưởng của ông ta đối với thế hệ giờ lớn, nhiều người biết đến, cũng tại “Truyện Kiều” được cho học trong SGK. Nhưng giống như cho dù sách chính sử vẫn không thể tin 100% vì sử gia vẫn là con người, vẫn sẽ viết theo mắt nhìn của mình, thiên vị bên nào mình yêu thích hơn. Nên cá nhân tác giả là tôi – Freesia Phan – một người không thích Nguyễn Du – sẽ dừng câu chuyện của vị đại thi hào dân tộc này tại đây. Nhận xét về cuộc đời Nguyễn Du thì ông ta có một cuộc đời ban đầu khá xui xẻo, ân oán thì lại có cả với mấy triều đại đang tranh chấp lúc bấy giờ, lúc cuối về làm quan dưới triều Nguyễn Ánh. Về con người Nguyễn Du, “Đại Nam thực lục” viết: Du là người Nghệ An, học rộng giỏi thơ, càng giỏi về Quốc ngữ, nhưng là người nhút nhát, mỗi khi ra mắt vua thì sợ sệt không hay nói gì. Tới “Đại Nam liệt truyện” thì lại viết khác hẳn: Du là người ngạo nghễ tự phụ, mà bề ngoài tỏ ra kính cẩn, mỗi khi vào yết kiến, làm thành sợ hãi như không nói được.
Cá nhân tôi thì có hai câu thơ trong bài “Độc tiểu thanh ký” của Nguyễn Du lại vô cùng yêu thích:
“Chẳng biết ba trăm lẻ năm nữa
Người đời ai khóc Tố Như chăng?”
Thích hai câu này không phải vì thương cảm hay đồng tình gì với Nguyễn Du. Mà bởi vì ba trăm năm sau khi Nguyễn Huệ mất, có tôi ngồi đây khóc vì chàng.

Categories: THÁI GIÁM ĐẠI QUAN | Nhãn: | 10 bình luận

Tạo một blog miễn phí với WordPress.com.

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu