THÁI GIÁM ĐẠI QUAN -41


CHƯƠNG 41

 

Ngày trước, trong cuộc thi viết thư pháp cấp trấn, Lăng Viễn Nhai đã vinh danh đầu bảng, y rất hứng khởi chạy một mạch về nhà, giơ cái vòng ngọc quý báu với y mà rẻ tiền với quan viên ra cho nương tử mình xem. Lã Tứ Nương nhìn vòng ngọc trầm ngâm một hồi, gật gù giả vờ thích thú cho lang quân vui.

-                                  Ta nghĩ thế này, vòng sẽ để cho Lam nhi làm của hồi môn, nàng thấy sao?- Hai mắt y hấp háy sáng hỏi vợ.

Lã Tứ Nương cười tươi, gật đầu lia lịa, nhảy cẫng lên hôn chụt một cái vào má y làm Lăng Viễn Nhai xém chút xấu hổ tới độn thổ. Hai vợ chồng cười toe tiến tới bên giường trúc, đeo cái vòng vào tay đứa con gái đang ngủ chảy nước dãi ra đầy gối.

Tới khi tỉnh dậy, thấy được hảo tâm của phụ mẫu dành cho mình, Lăng Lam đã rất vui, nàng huơ huơ cổ tay trên không trung, cười tới ngớ ngẩn làm Dận Minh ghen tị. Y níu tay áo mẫu thân phụng phịu đòi cái vòng, bị lườm một cái cảnh cáo liềm im.

Lăng Lam rất quý cái vòng này, nàng khi rảnh rỗi thường ngắm cái vòng cười tủm tỉm, tưởng tượng ra đức lang quân của mình trong tương lai, tới khi ngủ còn ôm chặt vòng tay trong ngực.

Một hôm trong lúc giặt y phục bên bờ suối, nàng vừa giặt vừa hát, giọng ca trong trẻo vang vọng khắp núi rừng, kết quả là cao hứng quá đà, vòng ngọc đập vào tảng đá nhô ra cạnh nơi nàng đang ngồi, vỡ làm đôi. Tiếng ngọc vỡ thanh thúy vang lên, Lăng Lam cứ ngẩn ngơ nhìn rồi nhặt vòng lên, vứt cả quần áo ở đó, chạy vội về nhà, sà xuống chân mẫu thân đang quay sợi:

-                                  Mẫu thân, vòng của con vỡ rồi!!

Lã Tứ Nương thấy khuôn mặt con gái đang sắp khóc thì cố nén tiếng thở dài. Đứa nhỏ này, chiếc vòng đó dù sao nếu nhà hết gạo còn có thể mang ra tiệm cầm đồ được, sao lại đánh vỡ chứ… Nàng xoa đầu con, nhẹ giọng:

-                                  Không sao, không sao, để khi nào có bạc sẽ mua cho Lam nhi cái mới. Được không?

Hàng mi của Lăng Lam nghe vậy thì cụp xuống, ngoan ngoãn gật đầu dưới bàn tay dịu dàng đang xoa đầu nàng của mẹ. Nàng biết… nhà nàng sẽ không bao giờ có đủ bạc để mua cho nàng cái mới…

Hôm sau xuống chợ bán mấy con cá mới bắt được cùng mẫu thân, nàng nhìn thấy một vị tiểu thư cao sang đang dạo phố. Vì sao biết rằng nàng ấy là tiểu thư cao sang ư? Lăng Lam có mắt mà! Bên cạnh có mấy thị vệ đi theo tháp tùng cùng vài hầu nữ, trên người áo gấm lụa là, tóc cài trâm vàng quý giá, và nhất là trên tay nàng ấy có một chiếc vòng bạch ngọc rất đẹp. Chiếc vòng đó đẹp tới nỗi Lăng Lam cứ thẫn thờ đứng đó, mãi tới khi bị mẫu thân lay người thì nàng mới tỉnh lại. Hôm đó từ chợ phiên về, Lã Tứ Nương lấy ra một khúc gỗ nhỏ nhưng nhìn có vẻ là gỗ tốt, dùng chùy thủ vót cho nàng một chiếc trâm cài tóc, tiếp tới còn khắc lên đó những đám hoa li ti vô cùng sống động, phảng phất vài giọt tuyết đọng lại sau gió đông. Phụ thân dùng bút lông chấm mực đỏ tô điểm hoa đào trên cây trâm, viết lên đó vài câu thơ của Lý Bạch, xong xuôi còn tỉ mẩn phết một lớp giữ màu rồi mới tặng cho nàng.

Nhận được món quà này, Lăng Lam cảm thấy rất ấm áp, nàng cười tươi cho phụ thân và mẫu thân vui. Nàng nắm chặt cây trâm trong tay, đầu vện lên những suy nghĩ: “Mộc trâm rất đẹp, nhưng vẫn không phải vòng ngọc kia…”

Từ đó nàng đã hiểu, muốn đeo vòng ngọc phải là người có tiền. Có tiền mới có thể đeo vòng ngọc, mới có năng lực giữ cho vòng ngọc không bị vỡ.

Trong đêm tối, ôm chặt mộc trâm trong lòng, đầu nhọn của trâm đâm nhẹ vào ngực trái nàng qua lớp vải rệu rã, Lăng Lam nhắm mắt, trong lòng dậy sóng quyết tâm: Nàng NHẤT ĐỊNH phải là người CÓ TIỀN!

 

—o0o—

Hôm nay Lăng Lam xuống bếp nấu cá kho, mùi thơm bay sực nức khắp y quán khiến bệnh nhân hứng mũi lên hít ngửi, Dận Minh vỗ bàn, làm sánh cả lư hương trước mặt, bất bình nói:

-                                  Làm thế này là ý gì?

Dứt lời liền tức tốc sấn sổ xô đổ bàn ghế, bỏ bệnh nhân đang khám dở mà chạy nhào xuống bếp:

-                                  Tỷ, tỷ làm ta phân tâm không chuẩn mạch được!

Lăng Lam “ồ…” một tiếng dài, vẫn tiếp tục chỉnh củi lửa đun nhỏ, cười híp:

-                                  Ta chính là lo nghĩ cho đệ. Hăng say hành y như thế, bệnh nhân khỏi thì đệ liền lao lực mà an giấc ngàn thu. Vậy nên mới dụng tâm đun nồi cá kho này, vậy mà đệ lại…

Nàng đưa khăn tay lên chấm chấm nơi khóe mắt khô roong khiến tai Dận Minh giật giật, y nghi ngờ dạo này tỷ tỷ mình xem tuồng nhiều quá bị lây nhiễm rồi, định đóng cho ai xem đây.

Cá chín, nàng liền mang tới cho y một bát, cười tới là gian…

Dận Minh nhíu mày, cái mũi hít hít xác định những gia vị được tẩm ướt. Quả nhiên…

-                                  Tỷ, ta là thần y đó nhé.

-                                  Ừ. Ta biết.- Lăng Lam vẫn ngây thơ gật đầu như trống bỏi, thúc giục y.- Ăn đi đệ đệ yêu quý của ta. Cá này sáng sớm ta đã ra suối bắt về, rồi lại lọc sạch nội tạng nấu cho đệ. Nhớ ăn cho hết, đừng phụ tấm lòng ta!

-                                  Tỷ…- Dận Minh bóp trán.- Mặc dù tỷ đã dùng nhiều gia vị tới vậy để che mùi, nhưng ta vẫn ngửi thấy đó nhé…

-                                  Hử?- Lăng Lam nhướng mày.

-                                  Tỷ bỏ xuân dược vào đây làm gì?- Dận Minh đặt bát cá xuống, ngón trỏ chỉ thẳng vào con cá đang nằm đuỗn ra trong một tư thế của cá.

Bị phát hiện, Lăng Lam đành lật bài ngửa:

-                                  Dận nhi này, trong phòng đệ hiện đang có một cô nương “bán mình chuộc cha” điển hình, đệ nếu có hứng thú thì “làm” đi, có kết quả ta nuôi được không? Họ Lăng không thể cụt đuôi từ đệ được!

-                                  Sao tỷ cứ ép đệ?- Dận Minh tức hộc máu quát.

-                                  Ta ép nổi đệ sao? Đệ có chịu ăn cá ta nấu đâu!!- Lăng Lam đập bàn đứng dậy.

Hai tỷ muội nhìn nhau tóe lửa, theo mấy loại tiểu thuyết thịnh hành gần đây thì có thể miêu tả một cách giản lược là “đao quang kiếm ảnh” xẹt xẹt khắp phòng.

-                                  Lăng công tử…- một tiếng nói yếu ớt vang lên, hai người liền quét mắt qua đó khiến vị cô nương nọ giật mình sợ run, mãi sau mới có thể lấy hơi nói tiếp.- Tiểu nữ đã nhận tiền mua quan tài chôn cha… công tử nếu không vừa lòng tiểu nữ, thật lòng tiểu nữ không biết phải làm sao để trả nợ cho Lăng phu nhân…

Lăng Lam khoanh hai tay trước ngực, chân trái rung rung thích chí nhìn vẻ mặt khó xử của Dận Minh, bộ dáng này của nàng thực rất giống mấy tên sơn tặc, miệng nàng lẩm bẩm:

-                                  Lương y như từ mẫu, cứu một người còn hơn xây bảy tòa tháp,… Chẳng may Dận Minh thần y có bằng lòng?

-                                  Hừ.- Dận Minh quắc mắt nhìn Lăng Lam.- Để nàng ta lại phụ việc cho y quán, dù sao cũng đang thiếu người.

Dứt lời liền hào sảng phất tay áo rời đi. Lấy cái cớ dở hơi đó để ép y “hành sự” ư? Đừng hòng!

Kết quả như dự đoán, Lăng Lam hí hửng chạy lại chỗ vị tiểu cô nương kia, nắm tay mà rằng:

-                                  Muội muội, y cho muội ở lại rồi, nhớ tranh thủ thời gian bồi đắp tình cảm rồi biến y thành nam nhân của mình. Chắc chắn muội không thiệt thòi đâu.

Đôi mắt vừa còn ướt nước của vị cô nương loáng chốc liền sắc bén:

-                                  Tỷ tỷ yên tâm, xong việc nhớ trả đủ bạc là được.

-                                  Chuyện này còn phải nói sao?! Lăng đại gia ta, đã nói là sẽ giữ lời!- nàng đập tay lên ngực đầy khảng khái. Vị cô nương che dấu ánh mắt nghi hoặc dành cho nàng, cười cười:

-                                  Mong là như thế…

 

Kể từ đó, vị cô nương tên Lệ Nhan này ở lại y quán lo vài việc vặt. Sáng sớm dậy quét tước một vòng, vừa quét vừa cất tiếng hát véo von những bài đồng dao của dân du mục, tiện thể múa may vài vòng cực sảng khoái. Chẳng hiểu ngẫu nhiên hay cố ý, vị trí mà cô nương này biểu diễn những tiết mục kể trên đều vừa đúng là khoảnh sân trước cửa phòng Dận Minh khiến y không thể không chú ý tới. Điều này… thực ra chẳng dễ chịu chút nào! Dận Minh có thói quen ngủ nướng, Lệ Nhan kia mới sáng sớm đã làm loạn quấy rầy giấc ngủ của y, nếu không phải nể tình nàng là nữ nhân, có lẽ y đã phi châm điểm huyệt cho nàng nín cả đời luôn rồi! Vậy mà cô nương này lại còn không biết điều, thấy mỗi sáng y sau khi bị đánh thức đều mở cửa sổ, bắn tia mắt căm thù tới phía nàng, nàng lại còn tưởng đấy là tia nhìn đắm say mê luyến, vậy là lại càng hát múa lớn tiếng hơn làm Dận Minh chỉ muốn đâm đầu vào gối chết luôn cho xong. Lại còn được cả vị tỷ tỷ xảo quyệt của y, biết thừa rằng y tức tới xì khói chứ chẳng phải yêu thương gì nàng kia thì tỏ ra cực kì đắc ý, như ngầm ra hiệu rằng: “Ta để cho nàng hành đệ tới mất sức thì thôi, ai bảo dám không nghe lời tỷ tỷ cơ chứ! Ha ha!”

Mãi cho tới khi việc trên đều đặn trong vòng một tháng trời, sức khỏe và tinh thần Dận Minh đều giảm sút khiến năng suất chuẩn bệnh của y giảm đáng kể, dẫn tới bạc trong kho ít đi, Lăng Lam mới bừng tỉnh mà khuyên nhủ Lệ Nhan kia dùng phương thức khác để mồi chài nam nhân. Nàng nói: “Dận Minh thực ra là một kẻ khá yếu ớt, y hay xấu hổ, muội sấn sổ quá coi bộ không ổn, e thẹn một chút có lẽ hay hơn.” Tiếp thu ý kiến cao minh của nàng, Lệ Nhan chuyển sang ngày ngày cứ nhìn thấy Dận Minh là mặt lại đỏ, chạy trối chết vì xấu hổ…

Lăng Lam vỗ bốp một cái vào trán rồi đập đầu cộp cộp xuống bàn, phi vụ này coi bộ nàng lỗ vốn, cô nàng Lệ Nhan kia sao lại ngây ngô thế kia chứ? Lần sau chắc chắn rút kinh nghiệm, có mướn người nhất định phải mướn gái lầu xanh, đảm bảo Dận Minh sa bẫy!

 

Trong khi ở vùng biên giới Lăng Lam đang đau đầu suy tính cho thế hệ mai sau nhà họ Lăng thì An Nam lại rơi vào chiến tranh đại loạn. Chuyện huynh đệ Tây Sơn tương tàn, máu binh lính chảy xuống còn chưa mọc nổi cỏ thì Lê Chiêu Thống bị Nguyễn Hữu Chỉnh xúi giục, mang phẩm vật cùng quốc thư vào Phú Xuân dâng cho Hồ Bình, nói rằng muốn đòi lại đất Nghệ An. Bao nhiêu chuyện cùng đổ xuống một lúc như bão táp, chàng chỉ cười gằn một tiếng, báo cho sứ giả rằng sẽ cho tướng đem binh ra Thăng Long lấy đầu kẻ sinh sự. Mặt Bắc còn chưa lo xong thì hay tin Nguyễn Ánh muốn giành lại Gia Định, giờ Nguyễn Lữ đã phải bỏ thành mà chạy. Hồ Bình bị vây trong tình thế rối như tơ vò. Muốn giành lại Gia Định cần phải hành quân qua đất của Nguyễn Nhạc, mà vết thương cũ còn chưa kịp lên da non, tình huynh đệ đã sứt mẻ không còn cách nào vá lại, giờ làm cách nào để mượn đường hành quân dẹp giặc mà không bị hiểu lầm thành muốn cướp ngôi anh?

Vậy là Hồ Bình liền đau xót để mặc đất Gia Định cho anh em Nguyễn Nhạc, Nguyễn Lữ lo liệu còn mình thì khiển tướng ra Bắc xử lí Nguyễn Hữu Chỉnh.

Các trí sĩ trong thiên hạ nói rằng dường như Ông Trời đang thử thách Bắc Bình Vương, một số người theo lời hiệu triệu của chàng cũng gia nhập hàng ngũ giúp dân giúp nước. Có tin đồn rằng đợt này Bắc Bình Vương đã lâm bệnh nặng tới nỗi không xuống nổi khỏi giường nên mới không thể thân chinh ra Bắc dẹp loạn- phong cách thường thấy của chàng. Người ta còn đồn thổi rằng Vương gia cứ ngày ngày ôm chặt một vò rượu Hỉ Lam quý giá. Nghe nói vò rượu này do chính tay vị thê tử đã tự vẫn kia ủ, nói rằng Tết năm nay sẽ khui ra cho chàng uống…

Thấy mấy loại tin tức hàng chợ đầy chất bi kịch này xuất hiện trong y quán của mình, Dận Minh lập tức đóng một cái biển ghi chữ “CẤM MẤT TRẬT TỰ”  treo lên tường ngay chính giữa y quán, người nào nhìn lướt qua còn tưởng y treo hoành phi thể loại mới.

Lăng Lam vẫn sống rất nhàn tản, cho tới khi nàng nghe tin Nguyễn Hữu Chỉnh đã bị bắt rồi chém, tướng được Hồ Bình cử đi là Võ Văn Nhậm lộng quyền, coi khinh lời các tướng khác thì nàng lo tới sốt vó. Nàng cực hiểu tính cách chàng, chắc chắn đợt này Võ Văn Nhậm kia chẳng sống yên ổn được đâu, cho dù chàng có ốm thật hay ốm vờ thì thế sự Bắc Hà đã rơi vào bước này, chắc chắn Hồ Bình sẽ nhanh chóng ra Bắc ngay thôi. Nàng túm lấy tay Dận Minh, ánh mắt sốt sắng, nhìn mãi rồi mới thốt ra một quyết định có lẽ là khó khăn lắm:

-                                  “Tam thập lục kế, tẩu vi thượng sách”. Đi thôi Dận Minh, chàng đuổi tới nơi rồi…

 

 

——————————–

Chú thích:

-                                  “Tam thập lục kế, tẩu vi thượng sách”: Ba mươi sáu kế, chạy là hơn hết! Đây là kế cuối cùng trong Binh Pháp Tôn Tử, chắc mọi người nghe quen rồi nhỉ? Thực ra, chạy ở đây không phải là chạy mãi, chạy trốn mà “tẩu kế” của Tôn Tử có ý là chạy để bảo tồn lực lượng, tính mưu, tìm thời cơ,… để quay lại đánh sau.

-                                  Lời hiệu triệu:  Lời kêu gọi.

-                                  Sau chiến thắng dễ dàng vì hợp tác cùng cướp biển và vài tướng phản bội trong quân Nguyễn Lữ, Nguyễn Ánh chiếm được vùng Hậu Giang. Tháng 9 năm Đinh Mùi (tức năm 1787),  Ánh đưa binh vào Cần Giờ khiến Nguyễn Lữ phải bỏ chạy về gò Mụ Lượng.

-                                  Tháng 12 năm Đinh Mùi, Bắc Bình Vương sai Võ Văn Nhậm, Ngô Văn Sở, Phan Văn Lân kéo binh ra Bắc đánh Nguyễn Hữu Chỉnh (thằng cha Chỉnh này cực “gió chiều nào, che chiều ấy” nhá, hồi trước còn giúp Bắc Bình Vương trong vụ diệt Trịnh, giờ lại trở mặt. Chẹp chẹp, thật đúng là lòng người khó đoán mà!). Đánh thắng, vua Chiêu Thống trốn thoát (sau này ổng sang nhà Thanh cầu cứu anh Càn Long nhà mềnh, thế mới có vụ oánh nhau sau này của hai “ảnh”) còn Chỉnh bị giải về Thăng Long, kể tội rồi đem giết. Võ Văn Nhậm cho người tìm Lê Chiêu Thống nhưng không được, quan nhà Lê bỏ đi. Lúc ấy, Nhậm tìm Lê Duy Cẩn, từng là Đông Cung nhưng bị phế truất, về làm Giám Quốc, bố cáo thiên hạ nhưng cựu thần nhà Lê vẫn chưa chịu theo. Ngô Văn Nhậm cho ý kiến thì bị Võ Văn Nhậm gạt đi, khinh thường sỉ nhục làm Nhậm tức tối mật báo Bắc Bình Vương. Vậy nên anh Hồ Bình mới phải thân chinh ra Bắc. Aizzz… lục đục nội bộ mờ, “ảnh” không ra giải quyết thì ai làm cho ha?

 

Categories: THÁI GIÁM ĐẠI QUAN | Tags: | 3 phản hồi

THÁI GIÁM ĐẠI QUAN-40


CHƯƠNG 40


Tháng trước có một sự kiện làm nhân dân An Nam được phen hốt hoảng lo sợ, đê vỡ còn không làm bá tánh hoảng bằng việc này. Cái sự kiện này được giang hồ đồn đại rằng do Thái Đức gia có “hành động không đúng” với thê tử của Bắc Bình Vương khiến Vương gia vô cùng tức giận liền kéo quân ra Nam, quân binh lên tới mười vạn vây Hoàng Đế Thành rồi kê đại bác bắn ngày đêm không nghỉ. Tất cả những cứ điểm trong thành đều bị phá, vua Thái Đức khóc lóc đứng trên tường thành mà hô:

-                                  Bì oa chử nhục, đệ tâm hà nhẫn?

Tới lúc đó Bắc Bình Vương mới mềm lòng mà bãi binh, nhưng Hoàng Đế Thành thì lại hết mức thê thảm, tiếng than khóc vang lên không ngớt. Vua Thái Đức nhếch nhác rời tường thành, nhục tới mức chỉ muốn giương kiếm kề cổ tự vẫn nhưng bị hoàng hậu cùng bá quan văn võ ngăn lại nên tự tử không thành. Lửa trong mắt hừng hực nổi lên, vua Thái Đức liền hạ lệnh cho Nguyễn Văn Duệ kéo quân ra QuảngNamđể trả thù mối nhục này. Nhưng tiếc thay, đội quân này lại hết sức nhanh chóng bị Bắc Bình Vương đánh cho tan tác, bêu đầu tướng địch ở thành Hội An. Thế mới nói, ruồi muỗi làm sao địch nổi hoàng long? Hay tin quân mình thua thảm hại,  Nguyễn Nhạc hoàn toàn tuyệt vọng liền lâm bệnh nặng không gượng dậy nổi.

Sau sự kiện oanh trấn bốn phương này, Bến Ván trở thành địa giới ngăn cách đất của Bắc Bình Vương và Thái Đức hoàng đế, còn Đông Định Vương thì được đất Gia Định.

Từ các hiền triết đương thời cho đến bà bán cá ngoài chợ đều bàn tán rất sôi nổi về lí do vì sao Bắc Bình Vương vốn nhẫn nhục huynh trưởng giờ lại có hành động kịch liệt tới thế. Thậm chí khi thiếu quân liền nạp cả thiếu niên vừa mười lăm và cả ông già chưa tròn sáu chục, không chừa một ai. Theo ngôn ngữ dân gian mà nói thì chính là muốn cho anh mình “tan tành xác pháo”. Có kẻ nói đây là kế li gián của Nguyễn Phúc Ánh hại anh em Tây Sơn trở mặt với nhau, có kẻ lại nói do Nguyễn Nhạc ép Bắc Bình Vương phải ra tay, muốn giải quyết nhanh gọn cho rảnh nợ, nhưng không ngờ lại bị em đánh bại. Lại có lời đồn rằng thực ra tất cả chỉ vì một nữ nhân, mà cái vị nữ nhân này chẳng phải ai khác chính là người kết tóc se duyên với Nguyễn Huệ bao năm ròng, đã bị Nguyễn Nhạc đưa lên giường rồi nàng liền tự kết liễu bằng một thước bạch lăng để bảo toàn trinh tiết… Nói chung, tình tiết được đồn thổi và tin tức vỉa hè rất nhiều, Lăng Lam nàng đây là một trong số những nhân vật chính cũng chẳng biết cái nào là thật giả, nghe mấy khách khám bệnh bàn luận cũng đành hóng tai này mà ù tai kia, sau một hồi liền ném chúng ra khỏi đầu. Nghĩ nhiều tổn hại nhan sắc, tuy không còn có ý định kết nạp thêm bất kì một vị phu quân nào nữa, nhưng nàng vẫn còn chưa muốn nhìn bản thân trong gương mà thảng thốt à nha.

Hiện tại tên gia nhân chết tiệt kia lại chạy vào báo với nàng rằng quân sai của Bắc Bình Vương tới khiến Lăng Lam có chút hoảng hồn. Tại sao lại tới đây? Tới làm gì? Chẳng lẽ chỉ đơn thuần là khám bệnh hay đã tra ra nàng và Ân Đức?

Dận Minh tuy có tài nhưng cũng không phải là nhân vật quan trọng với Hồ Bình, chắc chắn chàng chẳng tìm y làm gì. Nhưng còn Ân Đức… nó là con trai của chàng, là giọt máu miếng thịt của chàng, đang tự nhiên lại biệt tăm biệt tích như thế, chắc chắn chàng sẽ nổi trận lôi đình, đem quân sát phạt Nguyễn Nhạc là phải. Nhưng hiện tại Lăng Lam có chút thắc mắc không tài nào gỡ nổi… Chính chàng đã dâng nàng cho Nguyễn Nhạc để đổi lại sự bình yên cho bá tánh cơ mà? Sao giờ lại bắt cả trẻ nhỏ lẫn ông già ra trận như thế, chẳng lẽ… tất cả chỉ là một cái cớ để chàng có lí do cướp ngôi???

“Tiên hạ thủ vi cường, hậu thủ vi tai hương”. Điều đơn giản như thế chắc chắn Hồ Bình hiểu nên mới hành động trước nhằm tránh bị đánh úp. Chỉ có Nguyễn Nhạc kia ngây thơ bị đưa vào tròng lúc nào mà không hay và còn cả Lăng Lam nàng bị dụng như một quân cờ lúc nào mà cũng không biết. Tình yêu hả? Phu thê uyên ương sống chết không rời hả? Tình nghĩa phu thê chứ gì? Đều là thứ bỏ đi hết!!!

Cái ý nghĩ này khiến Lăng Lam cười nhạt, cái gì mà “máu chính là thứ rẻ mạt nhất trên chiến trường…”? Lời ca ai oán đến thế, giọng chàng trầm khàn cất lên đầy thương tâm đến thế… Hừ, ngày trước mẫu thân đã từng dặn nàng không nên tin tưởng vào mỹ nam! Tuyệt đối không! Nàng cũng đã từng thề với lòng mình là vậy! Thế mà giờ đây vài lời ngọt bùi đã khiến nàng quên sạch bách! Cái này chẳng thể trách ai, chỉ có thể trách bản thân như con thiêu thân lao vào lửa, biết là sẽ bị thiêu rụi mà vẫn cố chấp trầm mình. Dường như là bị hấp dẫn mê hoặc bởi ngọn lửa cháy đẹp tới huy hoàng ấy… Quả nhiên mỹ nam là thứ không nên động vào, nhẹ thì phải bỏng, nặng thì đánh đổi bằng cả tính mạng!

Ngoài quán có tiếng quân giáp được cởi bỏ, binh khí leng keng đặt xuống nền sàn khiến Lăng Lam thở phào nhẹ nhõm. Hóa ra đám binh lính này đến đây để chẩn bệnh chữa thương thật, vậy mà khiến nàng thấp thỏm nãy giờ…

Đầu ló ra khỏi bức bình phong ngó ra ngoài, nàng thấy binh lính bị thương khá nhiều, khuôn mặt đều tái nhợt không còn giọt máu. Trận chiến vừa rồi ác liệt tới thế cơ mà… Máu không chảy thành sông thì ít nhất cũng phải thành suối!

Ân Đức đang ngồi học trong thư phòng chạy lại chỗ nàng, giật giật gấu áo Lăng Lam rồi ánh mắt quay sang nhìn những binh sĩ kia.

-                                  Họ là quân của cha con.- Lăng Lam trả lời vắn tắt.

-                                  Tại sao họ lại bị thương hả mẹ? Cha con có bị sao không?- Thằng bé nhíu mày, giọng nói non nớt cất lên.

Lăng Lam cười chát. Hồ Bình giờ chắc đang ôm ấp đại mỹ nhân Lê Ngọc Hân kia sau khi thắng trận, thương tổn thế nào được?

-                                  Cha con rất khỏe.- Nàng xoa đầu Ân Đức rồi thở dài một hơi, bước chân nhẹ bẫng vào phòng.

—o0o—

Đêm rất lạnh. Những cành cây quất vào cửa sổ không ngớt. Gió cùng mưa cứ tha hồ vứt nước vào phòng nàng qua khung cửa sổ giấy mở toang đã ướt nhẹp tự khi nào.

Lăng Lam nằm trên giường, trên trán lấm tấm mồ hôi, đôi mắt nhắm nghiền, móng tay bấu chặt vào tấm chăn lụa, kéo toạc ra những đường lớn làm làn vải như một cánh bướm rách nát tả tơi. Nàng biết nàng đang mơ… nhưng sao giấc mơ lại chân thật đến thế?

Giữa bầu trời cao xanh vời vợi, thảm cỏ dưới chân mềm tới mức như được dệt từ một tấm thảm tơ tằm hảo hạng. Chàng mỉm cười ấm như nắng, những ngón tay dài thân thuộc nghịch vài sợi tóc đang lòa xòa trước trán Lăng Lam. Nàng hạnh phúc với tay lấy một quả dâu đỏ mọng cắn mạnh một miếng rồi cười híp mắt hồn nhiên. Hồ Bình ngẩn ngơ trong giây lát rồi khuôn mặt chàng dần dần cúi xuống. Lăng Lam giật mình, bối rối nhắm tịt mắt chờ đợi, tim đập như ngựa phi trong lồng ngực. Một cảm giác mát lạnh trượt qua má nàng, lên chóp mũi nàng rồi đọng lại ở cằm nàng. Lăng Lam thở dốc, hàng mi rung rung, chắc chắn tiếp theo sẽ là… Đợi một lúc lâu vẫn chưa thấy có vật thể gì “hạ cánh”, nàng ti hí mắt mở ra liền bắt gặp khuôn mặt Hồ Bình đang cố nín cười nhìn mình, trên tay là quả dâu mọng ướt nàng vừa cắn dở. Như nhận ra điều gì, Lăng Lam đưa tay lên quẹt má mình. Một màu đỏ phớt… Hừ, quả nhiên là chàng dùng quả dâu đó lừa gạt mình, nàng tức giận:

-                                  Chàng làm gì vậy? Lem hết mặt ta rồi!

Dứt lời liền tức tối lấy ra chiếc khăn thêu mẫu đơn ra định lau. Hồ Bình giữ tay nàng lại, mỉm cười:

-                                  Ta giúp nàng.

Nói xong, chàng liền dùng làn môi của mình tỉ mỉ “ăn” hết những vệt đỏ trên da nàng khiến khuôn mặt Lăng Lam hồng lên nhanh chóng.

-                                  Chàng… chàng lưu manh… – Lăng Lam thỏ thẻ nói.

-                                  Vậy sao?- Câu hỏi phát ra từ miệng chàng dường như rất bâng quơ, ánh mắt Lăng Lam xẹt qua cánh môi mềm của chàng vừa chạm vào má mình khiến nàng càng xấu hổ, mi mắt lập tức cụp xuống bối rối.

Hồ Bình cười khẽ:

-                                  Như thế có lẽ chưa đủ lưu manh đâu…

Không để cho Lăng Lam kịp thốt ra tiếng kêu, chàng liền nuốt âm thanh của nàng vào cổ họng, tiếp đó chính là mật ngọt tới lay động tâm can…

Cái tư vị khi ấy, ngọt tới mức giờ phút này nàng mở bừng hai mắt, hàng mi run rẩy, lồng ngực phập phồng thở dốc từng cơn. Nàng nhìn căn phòng trống rỗng trong bóng đêm tối om như hũ nút, trên sàn lấp lánh vài vũng nước phản chiếu ánh trăng trắng hiện ra sau cơn mưa vừa dứt.

Lăng Lam đưa tay áo quệt mồ hôi trên trán, cảm thấy bản thân rét run, nàng xuống giường xỏ hài, đóng cửa sổ lại, trả lại bóng tối hoàn toàn cho không gian.

Nếu tất cả chỉ là một màn kịch, nàng phải đi đâu mới kiếm ra được chân tình trong thứ tình ái mình vừa nếm trải?

Nàng đã lạc vào một giấc mơ. Trong giấc mơ ấy, hạnh phúc là thứ rất chân thực, thực tới nỗi như muốn xé nát con tim nàng thành từng mảnh vụn nhỏ. Khi mở mắt ra, nàng phát hiện cái gọi là hư ảo chính là đây. Mộng tàn tình hết, đắng cay biết nhường nào.

Cơn gió sau bão thổi vù một cái, đẩy cửa sổ mở toang hoác trống rỗng. Trong đêm tối, căn phòng nhập nhòe ánh trăng trên vũng nước của cơn mưa vừa sót lại. Vạt váy trắng của nàng ướt nhẹp khẽ quét trên nền sàn, mái tóc đen thẫm chảy dài chạm đất. Nàng khẽ đưa vạt áo lên cao, ánh mắt thơ thẩn, lần theo tiếng đàn tranh trong trí nhớ năm nào, múa trọn vũ khúc của bướm đêm… Như sau tấm rèm mảnh kia chính là những ngón tay thon dài của chàng lướt trên dây đàn căng như trực đứt, gẩy vào đêm lạnh từng giọt âm thanh thánh thót, ngân lên tiếng lòng buốt giá. Vũ điệu nàng đang múa đẹp đến quỷ dị, nụ cười và ánh mắt nàng giây phút này như yêu hồn chuyên mê mị chúng sinh… Con bướm trắng quay cuồng lả lướt với vũ điệu của riêng mình, hiến thân vào màn đêm đang dần nuốt chửng lấy nó, tự nguyện trầm luân cùng tình ái để rồi kiệt sức nằm lả xuống sàn nhà lạnh cóng sũng nước.

Mưa vẫn nhỏ từng giọt chậm rãi tí tách từ mái hiên cong cong sẫm sịt, nàng ngồi gọn trong góc phòng, vòng tay ôm lấy bản thân như một hài tử vừa mất cha mẹ. Đôi mắt hắc bạch phân minh ngày nào giờ giăng mắc một lớp sương mỏng đọng lại từ quá khứ khiến chúng dù muốn cũng chẳng thể nhìn rõ thực tại tàn khốc.

Ánh nắng dần xuyên qua lớp cửa giấy mỏng tang chiếu vào thân hình co ro của nàng. Mặt trời dần nhô, bóng tối bỏ rơi con bướm đêm bị thiêu rụi bởi ánh sáng…

Cửa phòng có tiếng gõ nhẹ và một giọng nói non nớt vang lên:

-                                  Mẹ…

Lăng Lam gọi bản thân thức dậy từ một cõi xa lắm, nàng vấn gọn tóc, sắm cho mình một nụ cười còn rạng rỡ hơn cả ánh dương chính chọ và mở cửa phòng:

-                                  Con trai, lại một ngày mới đang chờ đợi chúng ta tới rồi đây! Cùng vui nào!

———————————————————-

Chú thích:

- “Bì oa chử nhục, đệ tâm hà nhẫn”: tớ xin phép dịch thô thế này: “Nồi da xáo thịt, đệ nỡ nhẫn tâm?”. Haizz…, có lẽ từ trước không nên bức ép nhau tới thế, ông cha ta đã dạy rồi “gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau”, vậy mà ông Nguyễn Nhạc không nghe, để nên cớ sự thế này. Đây có lẽ chính là vết nhơ duy nhất trong triều đại Tây Sơn lừng lẫy. Chậc chậc, buồn thay… buồn thay…

- Về lí do vì sao anh em nhà Tây Sơn bất hòa, các sử gia đã đặt ra rất nhiều giả thiết. Ví như họ cho rằng có thể là do Nguyễn Ánh tạo kế li gián nè, cũng có thể là do Nguyễn Huệ đã giữ lại của cải lấy từ tay họ Trịnh mà không giao nộp cho anh nè, google thì bảo là do Nguyễn Nhạc cưỡng bước vợ Nguyễn Huệ nè,… blah blah nhìu cái lí do lém. Nhưng mà cái lí do cực cực cực kì kì kì sâu xa đằng sau ý… tất nhiên là tớ sẽ “múa bút” thật kịch tính và bất ngờ cho các bạn coi. Keke, mọi người cứ típ tục đón chờ nhé ^^

- Vua Thái Đức: Nguyễn Nhạc

- Bắc Bình Vương: Nguyễn Huệ

- Đông Định Vương: Nguyễn Lữ.

-“Tiên hạ thủ vi cường, hậu thủ vi tai ương”: Cái này chắc mọi người đều biết, tớ xin dịch nôm na là: Ra tay trước thì lợi, ra tay sau thì hại. Tớ thấy các tiểu thuyết khác có thói quen chỉ trích phần đầu của câu này là “Tiên hạ thủ vi cường”, sao lại thía nhỉ? Cái gì cũng cần biết đầy đủ mới hiểu trọn nghĩa của vấn đề chứ, đúng không các bạn? Thui, tớ xin dừng lảm nhảm ở đây.

Chúc các bạn vui. ^0^

Mà nếu ai còn đi học thì sắp nghỉ hè rùi đúng không?

Các em lớp 12 thì sắp thi Đại học rùi nhỉ? Chúc các em thi tốt nha, ss sẽ ở nhà tung bông ủng hộ tinh thần các em. Good luck!! ^-^

Categories: THÁI GIÁM ĐẠI QUAN | Tags: | 1 phản hồi

THÁI GIÁM ĐẠI QUAN-39 (bắt đầu cuốn 3)


Tác phẩm: THÁI GIÁM ĐẠI QUAN

Tác giả: Freesia Phan

Bối cảnh: Cổ đại

Nguồn: http://freesiaphan.wordpress.com/

 

 

PHẦN 3: TA YÊU NÀNG NHIỀU HƠN

 

CHƯƠNG 39:

Nếu ánh sáng chỉ còn là những vạt nắng mờ nhạt đơn thuần?

Nếu âm thanh chỉ là tiếng rì rầm êm tai của côn trùng vỗ cánh?

Xung quanh rất yên ắng, chỉ có tiếng lá rào rạc đung đưa của vài cây cảnh trong vườn và tiếng ấm nước sôi lục bục trên bếp. Gió thổi nhẹ tới mức dường như chỉ đang khẽ hà hơi vào từng phiến lá. Mặt Trời chính ngọ nhưng nắng lại không hề gay gắt, chẳng biết không khí Tết nguyên đán đã chạy khỏi khu vườn này từ khi nào.

Mùi bồ kết thơm nồng bốc lên từ chậu nước mờ hơi. Dận Minh múc một gáo rồi dội nhẹ lên tóc Lăng Lam. Nàng ngồi run rẩy trong gió, mái tóc dài ướt đẫm che khuất cả khuôn mặt. Không gian tĩnh lặng chỉ vang lên tiếng dội nước của Dận Minh và vài tiếng nhỏ tí tách của một vài giọt nước lạc lối chảy qua má nàng mà rớt xuống nền sân xám.

-                                  Cẩn thận. Đệ làm nước tràn vào mắt ta rồi…- Lăng Lam nhỏ giọng nhắc, tiếng cất lên khàn khàn, khó có thể tự huyễn hoặc bản thân rằng không phải nàng đang khóc.

-                                  Ừm…- Dận Minh chậm rãi trả lời, dùng những ngón tay đã cắt sạch móng sắc của mình gại gại lên da đầu nàng.

Tách.

Lại một giọt nước lạ lẫm chẳng biết xuất phát từ nơi nào rơi xuống làn nước ấm trong chậu.

Có kẻ nói: Khi một người hay hồi tưởng về quá khứ, thế có nghĩa là người đó đã già rồi… Lăng Lam nhớ rất rõ, ngày trước mẫu thân sẽ gội đầu cho từng người trong nhà nàng như thế này. Cuối cùng sẽ là phụ thân gội đầu cho Người. Rất dịu dàng, rất khẽ khàng như sợ mẫu thân đau…

Bây giờ, hai tỷ muội nàng đang ở đây, khuôn mặt cả hai giống phụ thân và mẫu thân như đúc. Cảnh tượng này dường như châm vào tim nàng những mũi kim cực nhỏ…

Trong khung cảnh vắng lặng, ban đầu chỉ là một vài tiếng thút thít nho nhỏ, nàng cắn chặt môi kìm lại những tiếng nức nở trong lòng nhưng cuối cùng nó vẫn trào ra khỏi cuống họng. Trong guồng quay của hàng vạn nỗi đau giằng xé, nàng bặm môi lầm rầm khi gáo nước ấm nóng tràn vào tóc mình:

-                                  Hồ Bình… chàng đã phản bội ta…

—o0o—

Tiếng vó ngựa lập cập trên đường đất, Ân Đức ở trong xe lặng im nhìn mẹ mình đang bấm chặt móng tay vào lòng bàn tay tới mức máu ở chỗ đó bầm tím lại.

-                                  Mẹ…- thằng bé khẽ gọi, dùng bàn tay nhỏ bé của mình chạm vào tay nàng.

Lăng Lam nhắm chặt mắt, ngăn không cho bản thân để lộ sự đau đớn tới cùng cực trước mặt con trai nhưng cuối cùng lại không thể, nàng hất tung rèm che, ánh mắt đau đáu nhìn về phía sau, nước trào ra từ hai hốc mắt từng khô cằn, chan hòa trên mặt.

-                                  Đừng nhìn lại!- Dận Minh xiết chặt lấy tay nàng, y nâng tay hạ rèm xuống, đóng lại khoảng trời nhớ nhung của nàng.

Lăng Lam ngồi co ro trong xe, gió thổi thỉnh thoảng làm tung mép rèm, lộ ra một mảnh ánh sáng ngoài kia cực yếu ớt. Ánh mắt nàng cứ nhìn vào điểm sáng đó không rời, hàng mi không một lần nào chớp, sợ rằng chỉ cần chớp mắt một cái thôi sẽ chẳng may bỏ lỡ khoảnh khắc chàng cưỡi ngựa thong dong trên con phố thân thuộc ngày trước mà hai người từng đi dạo… Cảnh vật ngày càng lùi sâu, trốn kĩ vào một góc u tối của tâm trí nàng. Nụ cười của chàng, cái xiết tay thật chặt, cái ôm ghì nhung nhớ và cả những yêu thương triền miên,… Nàng mím môi, ngửa cổ ngẩng lên, không cho nước mắt mình chảy nữa và buông tay.

Tình yêu không sai. Cái sai chính là chọn sai đối tượng để yêu mà thôi…

—o0o—

Càng đi về phương Bắc, không khí lại càng lạnh hơn. Ân Đức ngồi trong xe rúc vào lòng nàng sâu hơn, nó vươn cánh tay nhỏ bé ôm lấy cổ nàng không chịu rời. Trong một khoảnh khắc nhỏ, nó dùng hai ngón tay chạm vào hai khóe miệng nàng, kéo lên. Lăng Lam vuốt tóc nó rồi ôm thằng bé vào ngực mình, lặng im.

Cười cười nói nói, liệu nàng còn có thể? Đông về xui tay lạnh, lòng cũng liền lạnh theo. Dẫu biết hè sang là tay còn ấm trở lại, nhưng tim kia còn có thể tan băng chăng?

Xe ngựa đã đi không biết bao ngày tháng, đều đến khi trời tối mới dừng lại một khách điếm ven đường nghỉ ngơi. Sáng hôm sau lại thuê cỗ xe và phu xe mới rời đi. Cẩn thận như thế vì Dận Minh sợ Hồ Bình sẽ phi ngựa theo chặn họ lại. Có thể là đòi lại con trai cũng có thể là bắt Lăng Lam trở lại bên mình. Chẳng phải nam nhân luôn ích kỉ hay sao?

Y thở dài, không biết sau khi cơ sự ấy xảy ra, quan hệ giữa hai huynh đệ họ sẽ thế nào? Liệu Hồ Bình có thể nhẫn nhịn Nguyễn Nhạc suốt một đời dài đằng đẵng?

Đi tới một ngọn núi cao gần biên giới, cả ba cùng xuống ngựa, trả tiền cho phu xe rồi cùng cuốc bộ leo tới đỉnh. Ân Đức ngoan ngoãn bám chặt cổ Dận Minh, nghe lời y kể chuyện xưa. Y nói rằng ngày trước đều đi khắp núi này hái thuốc, đeo một gùi nặng đằng sau còn hơn cả cân nặng Ân Đức bây giờ. Tuy thế nhưng y vẫn không từ nan, mím môi mím lợi đi trong giông bão hái thảo dược vì có loại thuốc quý chỉ mọc trong thời tiết khắc nghiệt như thế, khi gió bão ngừng thổi thì nó cũng chết héo ngay.

Trên đỉnh núi là một quán thuốc sập sệ, đơn sơ vách tường đất mái tranh trông đến là thảm, ở trên cái giường cũng sập sệ không kém là một ông lão râu tóc màu xám đang ngồi khóc nhìn cực nản. Dận Minh lập tức đặt Ân Đức xuống đất, thất thanh chạy lão chỗ ông lão ngồi mà thảm thiết kêu lên:

-                                  Sư phụ!!!!

-                                  Dận nhi?- Ông lão ngơ ngác, ánh mắt rõ ràng nhìn vào mặt y mà lại dường như không thấy.- Có phải Dận nhi đó không?

-                                  Sư phụ! Là con! Chính là Dận nhi của người đây!- Tới phút này thì Dận Minh cũng đã nước mắt đầm đìa, tiếng kêu ai oán trả lời.

Ông lão sờ sờ bàn tay lấm đất lên mặt Dận Minh một hồi, lớp màng mỏng trong đôi mắt lập tức biến mất, sự vui mừng làm ông khóc lớn:

-                                  Dận nhi! Đúng là Dận nhi của ta rồi!!

-                                  Sư phụ!!!

-                                  Dận nhi!!

Đứng ở một bên xem cảnh trùng phùng đầy bi kịch này, vốn tâm trạng Lăng Lam nàng rất bi thương rồi, chẳng hiểu thế nào xem xong lại thấy… mắc cười? Sao lại giống tấu kịch đóng tuồng thế này? Nàng thở dài một cái, nhìn phục trang nữ tử của Dận Minh rồi lại nhìn tới đôi mắt nồng hậu của ông lão, người ngoài nhìn vào không khéo lại tưởng giữa hai thầy trò này có gian tình… Ôm nhau chặt thế kia… Hội ngộ mà khóc nấc lên thế kia… Quả nhiên là có vấn đề…

-                                  Đức à, đừng học tập cậu nha con.- Nàng cúi đầu xuống nói với con trai.-Namnhân khóc chan chứa như vậy rất mất mặt. Cho dù không nên nhịn tới mức “bệnh sĩ chết trước bệnh tim” nhưng phải nuốt nước mắt vào trong, kiên cường mà sống, nhớ chưa?

Thằng bé nghe vậy gật đầu kiên quyết, bàn tay nhỏ nhắn trong tay nàng do dự một hồi nhưng rồi cũng chạy tới chỗ Dận Minh, lôi cái khăn tay trắng muốt bé xíu ra cho y, lưỡng lự:

-                                  Cậu, dùng khăn của con mà lau mũi…- dứt lời liền quay đầu lại hỏi Lăng Lam bằng giọng ngây thơ con trẻ.- Như vậy đã đủ phong độ chưa mẹ?

Nàng mỉm cười hài lòng, lại gần xoa xoa đầu nó rồi gật đầu:

-                                  Đã đủ. Quá đủ. May mà Ân Đức của mẹ không giống cậu con. Nếu không chắc mẹ tròng đầu vào thòng lọng quá…

Ân Đức xiết chặt một ngón tay của nàng mà nó đang nắm, ánh mắt hừng hực đầy quyết tâm:

-                                  Chắc chắn con sẽ không để mẹ thất vọng như cậu.

Bị con trai làm cảm động, Lăng Lam xoa xoa đầu nó vài cái, thấy vậy vẫn chưa đủ liền bế lên, hôn chụt vào hai má nó mấy nhát. Xong xuôi thấy mỏi tay liền để thằng bé xuống đất, chờ đợi hai “nam tử hán đại trượng phu” trước mặt mình qua cảnh hội ngộ cảm động mà đi vào vấn đề chính.

Lau lau nước mắt cho mình và nước mũi cho sư phụ bằng cái khăn tay nhỏ xíu của cháu trai, Ân Đức sụt sùi:

-                                  Sư phụ, Dận nhi lần này về là muốn báo hiếu với Người…

Mắt vị cao nhân này liền lập tức sáng lên, nhìn Lăng Lam mà nói với y:

-                                  Con mang tới cho ta nương tử mới?

Câu này vừa thoát ra khỏi miệng, Dận Minh lại liếc mắt một cái nhìn nàng đầy coi thường:

-                                  Sư phụ đừng vội, tỷ ấy không có xứng…

Lăng Lam đang bình tâm ổn khí cũng suýt nữa uất nghẹn mà từ trần, nàng nghĩ chắc chắn kiếp trước mình không tu nên mới có đệ đệ như y, chẳng lẽ y không biết hiện tại nội tâm nàng rất mỏng manh dễ vỡ sao? Vậy còn dám chà đạp nàng như thế… Ôi… quả nhiên là nên năng tới chùa thắp hương khấn Phật kiêm làm công đức nhiều hơn mà!

Không để ánh mắt bọc kẹo đồng của Lăng Lam đang nhìn mình ảnh hưởng, Dận Minh tiếp tục vấn đề còn dang dở:

-                                  Con muốn xây dựng lại y quán của sư phụ…

Vài hột nước to tướng từ mắt lão nhân tong tong nhỏ xuống, tiếng hờn tủi vang lên:

-                                  Ta thua bạc, miếng đất này cũng không thuộc về mình nữa rồi…

-                                  Con giúp sư phụ mua lại. Còn giúp sư phụ dựng quán. Tiếp tới… mở cái quán đối diện cạnh tranh làm ăn với sư phụ!

Ban đầu mắt ông lão còn sáng lên ngời ngời, tới câu cuối thì nản hẳn, chỉ muốn vác cuốc chém chết tên đồ đệ bất lương này.Tayông run run chỉ vào mi tâm Dận Minh, giọng nức nở không nói nên lời:

-                                  Ngươi… ngươi…

-                                  Từ từ nào sư phụ, Người đừng xúc động mà ảnh hưởng tới ngọc thể.- Dận Minh vuốt vuốt ngực cho ông lão, từ tốn giảng giải.- Con chính là muốn “đôi ta cùng tiến bộ”, làm như vậy cả con và sư phụ đều có động lực mà phấn đấu. Lại nói, đất con mua lại, quán do con xây mà con lại dưới trướng sư phụ thì cũng không phải. Mà nếu sư phụ làm phụ tá cho con thì lại không hợp lòng người nên con mới nghĩ ra cách này…

Ông lão ngẫm nghĩ một lúc, nghe lời Dận Minh nói cũng ngọt ngọt liền gật gù thích thú, vài khắc sau thì đã cười toe. Lăng Lam từ xa nhìn lại cảm thấy vị thần y này thật là dễ dụ, mấy tên tôm tép ở sòng bạc còn lừa được, làm sao mà thoát ra nổi cái lưới mà tiểu tử kia quăng ra… Cổ nhân nói “gừng càng già càng cay”, không hiểu sao ông lão này lại…

Nghĩ tới đó, nàng thở dài một cái rồi quay mặt đi. Quả nhiên là “tri nhân tri diện bất tri tâm” mà.

Mấy tuần lễ sau đã có hai y quán chưng hai biển hiệu to vật vã giữa núi rừng bạt ngàn. Nhân dân nghe tiếng vị thần y tài nghệ cao thâm mở lại y quán thì rầm rầm kéo đến, xém chút đạp đổ cả mấy thân cổ thụ thuộc dạng đại cối trong rừng. Người tới nườm nượp xếp hàng đợi lâu liền sang y quán bên cạnh cho đỡ mệt. Lại thấy được một vị cô nương xinh đẹp chuẩn bệnh thì tự dưng bệnh tật liền tiêu tan hết. Được vài ngày thì danh trấn cả vùng, tròn một tuần thì danh tiếng của Dận Minh đã vượt hẳn sư phụ mình, chuyển thành “ danh trấn thiên hạ” làm hắn cực đắc ý. Vốn là nếu dùng danh tiếng “Dận Minh thần y” mà mở y quán thì chắc chắn thâu nhân không khó khăn gì, nhưng mà y còn chưa muốn bị Hồ Bình vác quân tới lôi cả ba người về Phú Xuân nên vẫn cần giấu nhẹm cái danh tiếng mình mất công xây dựng bao năm này đi.

Hiện tại Lăng Lam đang chỉ tay năm ngón, điều hành mấy người làm công bốc thuốc, sắc thuốc, lấy hàng,… rất chuyên nghiệp. Thật đúng là con người sinh ra để sai khiến kẻ khác! Người đông như thế, công việc phức tạp như vậy mà nàng vẫn điều hành cực nhịp nhàng, không hét to gọi nhỏ, giọng vừa đủ khiến không khí trong y quán đậm mùi thuốc sắc hài hòa mà lại không náo loạn như y quán đối diện, bệnh nhân cảm thấy an tâm lại càng kéo đến càng đông. Cái tài năng điều hành “Hỷ Lam” năm đó, nàng còn chưa đánh mất nha!

Y quán mở được vài tháng, một ngày xuân ấm áp, mưa phùn nhè nhẹ bay bay khiến khung cảnh ngoài cửa sổ như tiên cảnh, Lăng Lam không kìm được mà mỉm cười vài cái. Lại ngó tới sau hậu viện con trai mình đang ngoan ngoãn ngồi đọc sách, nàng không khỏi khoan khoái nhấm nháp tách trà Phổ Nhĩ trước mặt, tấm tắc khen ngon. Đứa con này, gần ba tuổi mà đã ham học rồi, thật hiếm thấy nha!

Bỗng, bóng một tên gia nhân chạy hộc tốc vào phá vỡ không khí yên bình của nàng, trên trán hắn lấm tấm mồ hôi, cái khăn đội trên đầu xô lệch xuống một bên, bộ dáng hớt ha hớt hải thông báo một cái tin chẳng tốt lành gì:

-                                  Phu nhân!!! Quân sai kéo tới đây!!!

Trong đầu Lăng Lam nổ đùng một tiếng rõ to, nàng bật dậy khỏi sạp trúc, gắt gao hỏi:

-                                  Quân của ai?

Tên tiểu tử này giọng cực run, vẻ mặt dường như sắp khóc, vò nát cái khăn bẩn bẩn trong tay mình:

- Bắc… Bắc Bình Vương…

—————————————————–

Chú thích:

-          “Tri nhân tri diện bất tri tâm”: Biết người, biết mặt, không biết lòng.

-          Bắc Bình Vương: Vâng, chính là Nguyễn Huệ đó ạ.

p/s: Cảm ơn mọi người đã ủng hộ “thái giám đại quan” và Freesia Phan qua. ^^ Tác phẩm này cũng đã được hơn 1 tuổi rùi mọi người ạ. Mọi người năng comt để chúc mừng sinh nhật nó nhé ^o^. Many thanks!

Categories: THÁI GIÁM ĐẠI QUAN | Tags: | 7 phản hồi

TƯ LIỆU ĐƯỢC SỬ DỤNG ĐỂ VIẾT “THÁI GIÁM ĐẠI QUAN”


Mọi người thân, trong thời gian vừa rồi, tớ đã có chút sửa chữa cực kì nhỏ (tớ nhấn mạnh lại lần nữa là “cực kì nhỏ” nha) để đúng hơn với lịch sử và phù hợp hơn trong cách xưng hô và một vài cái blah blah khác. Nếu bạn nào có hứng thú, cứ đọc lại “Thái giám đại quan” giúp tớ tăng views (tớ là tớ ủng hộ lém nhá hí hí =”>). Dù sao thì bộ này tớ cũng viết lâu lắm rồi, sợ là với độ dày đặc của tiểu thuyết hiện nay, nếu bạn là người theo dõi bộ truyện từ đầu (tức là từ tháng 4 năm ngoái. Khụ khụ, nhắc tới mới nhớ, đã qua sinh nhật 1 tuổi của “Thái giám đại quan”, thân làm mẹ như tớ thật là vô tâm quá, tới sinh nhật con cũng quên béng mất =(() thì chắc cũng có một vài tình tiết bạn có thể đã quên rùi nên đọc lại khéo lại hay hơn. Mà thực ra tớ cũng chỉ sửa những chap đăng trên blog wp này thui, những nơi khác cho tớ được phép lười nha =)))

Cuối cùng, vấn đề chính của bài này là tớ sẽ thông báo những quyển sách, tư liệu mà mình đã sử dụng trong khi viết “Thái giám đại quan” để các bạn tham khảo (và tiện thể kể khổ với các bạn luôn =”> ) Nhưng mà thông báo để đấy thôi, ai muốn cần tư liệu cho mình xin phép không send cho bạn nha, mời ai hứng thú hãy chăm chỉ search google, cái gì nếu dễ dàng đạt được quá cũng không còn giá trị mà. =)):

-                      Hoàng Lê Nhất Thống Trí – Ngô Gia Văn Phái.

-                      ViệtNamthời Tây Sơn Lịch sử nội chiến 1771–1802 – Tạ Chí Đại Trường

-                      Càn Long du GiangNam(không rõ tác giả)

-                      Một số biên khảo về nhà Tây Sơn – Nguyễn Phan Vũ

-                      Những chuyện trả thù của vua Lê Chiêu Thống và vua Gia Long- Nguyễn Mạnh Quang

-                      10 đại hoàng đế Trung Hoa – Lưu Huy

-                      Kĩ thuật quân sự Đại Việt (không rõ tác giả)

-                      Lăng Đan Dương của vua Quang Trung ở đâu?- Nguyễn Đắc Xuân

-                      Nguyễn Huệ – Nguyễn Ánh, cuộc trùng phùng may mắn hay bất hạnh của lịch sử – Nguyễn Văn Sa

-                      Nhà Tây Sơn – Quách Tấn và Quách Dao (cá nhân tớ sử dụng tư liệu trong cuốn này nhiều nhất)

-                      Thanh Thực Lục (Sử liệu chiến tranh Thanh- Tây Sơn)- Hồ Bạch Thảo

-                      Xem xét lại thời Tây Sơn – Geogre Dutton (theo ý kiến cá nhân tớ, đừng đọc quyển này làm gì, những thứ mà ông này sưu tầm được quá non nớt và quan điểm của ông ta thì quá không phù hợp!)

-                      Bí mật Tử Cấm Thành Bắc Kinh – Thượng Quan Phong

-                      Các triều đại ViệtNam(không rõ tác giả, cái này tớ chỉ có ebook)

-                      Tây Sơn thất hổ tướng – Hữu Vinh

-                      Trang phục ViệtNam– Đoàn Thị Tình (cái này cứ xem, xem hoài hoài rồi phát hiện không thấy nói về trang phục thời Tây Sơn, ôi đau đớn cái thân lười nhà tôi… T_T)

-                      Việt Sử Toàn Thư – Phạm Văn Sơn

-                      Thanh Cao Tông – Hà Quân

-                      Những bí mật trong Tử Cấm Thành (haizzz…. Quyển này tớ mượn ở thư viện thành phố, hay cực luôn nhưng mà không còn xuất bản nữa rồi, tớ thấy năm xuất bản là từ cái thời lâu lâu lắm, quyển này rách nát tới mức độ tên tác giả cũng mờ không nhìn nổi, vậy nên cho tớ thứ lỗi là không nêu được tên tác giả ở đây =(((

-                      Sơ lược về vua Quang Trung – Viết Hiền (lại nói rằng, cá nhân tớ không thích cái này)

-                      Thiên tài quân sự Nguyễn Huệ – Nguyễn Lương Bích

Còn 2 quyển nữa nhưng mà tớ không nói được vì sẽ lộ bí mật của phần 3. hehe ^-^

Ngoài ra tất nhiên không thể thiếu sự trợ giúp của google thân thương với những tư liệu ngắn và bài báo hay ho.=))

Xin hết báo cáo ở đây.

Have fun!

Categories: THÁI GIÁM ĐẠI QUAN, THÔNG BÁO | Tags: | 4 phản hồi

Xuất bản “Này chàng trai, em thích anh”- Văn Việt


Văn Việt xin trân trọng giới thiệu tới các độc giả cuốn sách nằm trong tủ sách Books For Teen:
Tác phẩm: Này chàng trai, em thích anh!
Tác giả: Nhiều tác giả
Giá: 50,000
NXB: Văn học
Dự kiến xuất bản: 17.04.2012 (trong cả nước)
Giới thiệu tác phẩm:

Tủ sách Books For Teen trân trọng giới thiệu tuyển tập truyện ngắn “Này chàng trai, em thích anh”. Với hơn 20 truyện ngắn của các tác giả trẻ, cuốn sách là những mảng ghép đầy màu sắc thi vị của tình yêu với những cung bậc lãng mạn với những cảm xúc yêu, những rung động, những nhung nhớ, hờn ghen và cả những dại khờ của tuổi trẻ…

Ta bắt gặp ở “Này chàng trai, em thích anh!” một cô gái với những vụng về và ngại ngùng để nói lên cảm xúc với chàng trai mà cô yêu thương. Không thể đổi lỗi cho bất kỳ một ai khác mà bởi lỗi ở trái tim vẫn không ngừng thổn thức.
“Thứ tình cảm tôi dành cho anh liệu có quá trẻ con không, thích một người nhưng không hề nói cho người ấy biết, người ấy có lẽ còn chẳng coi tôi là bạn, chắc chỉ coi như một người quen. Nhưng, trái tim tôi, làm sao tôi có thể bảo nó làm được điều này hay điều kia, làm sao tôi có thể bảo nó điều khiển tôi thích một ai đó chứ không phải anh?”


Ta như thấy trái tim mình ngạt thở và nhức nhối khi tình yêu đến như một cơn gió, rồi người ra đi vội vàng như lá thu xao xác, ta đau đớn và xót xa bởi “Em như cầu vồng rực rỡ sắc màu. Tôi là nắng tràn đầy nhiệt huyết và niềm tin cuộc sống. Nắng yêu em. Thế nhưng khoảng cách giữa nắng và cầu vồng xa quá, muốn chạm vào em thì mới biết đã muộn rồi…”
Và đôi khi còn hàng trăm ngàn thứ “na ná” tình yêu mà ta chẳng đủ lớn khôn để hiểu được “Hạnh phúc đã từng trong tay, nhưng tất cả đã vụt qua, bởi trái tim nhỏ không hề biết: Tình yêu là gì?”

Với giọng văn nhẹ nhàng và những câu chuyện tình yêu đầy thú vị, hy vọng rằng cuốn sách “Này chàng trai, em thích anh!” sẽ đem lại những cảm xúc tuyệt vời cũng như những trải nghiệm sâu sắc cho bạn đọc khi lật qua từng trang sách. Với lời tựa như một lời yêu chân thành, cuốn sách sẽ như một món quà đầy ý nghĩa xuất phát từ sâu thẳm trái tim để chúng ta dành tặng bạn bè khi mùa hè đang tới gần.

P/S dành cho những ai đã và đang đọc bài này: Lí do vì sao tớ lại post bài này chứ gì? Ok, đơn giản thôi, đó là vì… Tớ là một trong số “nhiều tác giả” kể trên!! Mọi người vỗ tay khen ngợi tớ đi nào.^0^

Categories: XUẤT BẢN | 8 phản hồi

Blog at WordPress.com. Theme: Adventure Journal by Contexture International.